41 năm ư? Sẽ thêm vài cái “41 năm” nữa


Hồ Chí Minh đã từng nói “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý đó không bao giờ thay đổi”.
Còn ở miền Nam, trong mọi biểu tượng của Việt Nam Cộng Hoà, trong sách giáo khoa, Việt Nam luôn luôn là lãnh thổ từ Bắc chí Nam, từ mũi Cài Màu đến địa đầu Móng Cái.
Rõ ràng điều này thể hiện nguyện vọng muốn thống nhất lãnh thổ của nhân dân và chính thể của cả hai miền.
Hiệp định Geneva năm 1954 chia đôi đất nước, hai quốc gia được hình thành, miền Bắc xã hội chủ nghĩa và miền Nam theo chế độ tự do (VNCH). Cuộc tổng tuyển cử theo quy định của Hiệp định Geneva vào năm 1956 đã không thể thực hiện do nhiều nguyên nhân mà chủ yếu là do VNCH bác bỏ.
Những vụ xâm nhập miền Bắc bằng biệt kích của VNCH trong chủ trương “Bắc tiến” vào những năm đầu của thập niên 60 đã không thành công. Các chiến dịch tiêu diệt “Việt Cộng nằm vùng” do Việt Minh cài lại không đạt được bao nhiêu kết quả. Ngăn chặn sự lấn chiếm của Việt Cộng cũng không nổi. Sự kiểm soát miền Nam của VNCH và của Cộng sản hình thành như miếng da báo. Và cuối cùng nửa triệu quân Mỹ cũng không chịu đựng nổi trong vũng lầy của cuộc chiến man rợ, dai dẳng, bị phản đối dữ dội của dư luận trong nước và quốc tế.
Năm 1972 Mỹ đã bắt tay với Trung Cộng , bỏ rơi VNCH. Miền Bắc Cộng sản với chi viện của Liên Xô, Trung Quốc và phe xã hội chủ nghĩa, đã chớp cơ hội, xông lên và đánh bại VNCH, thống nhất đất nước vào ngày 30 tháng Tư năm 1975.
Chấm dứt chiến tranh, thống nhất đất nước là một việc có ý nghĩa. Chỉ tiếc rằng, đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đã không tỏ ra vị tha, cao thượng với bên thua cuộc, hoà hợp hoà giải để cùng chung tay xây dựng đất nước. Ngược lại ĐCSVN đã hành xử vô cùng tệ hại. Một chế độ độc tài toàn trị, phi dân chủ, vô nhân đạo được áp đặt trên toàn lãnh thổ. Những người CS đã bắt tù cải tạo hàng trăm ngàn quân cán chính của VNCH, phân biệt đối xử khắt khe với gia đình họ, chiếm đoạt tài sản, đẩy họ đi các vùng kinh tế mới với hai bàn tay trắng… Chính sách kinh tế ngăn sông cấm chợ đã đẩy toàn xã hội vào sự nghèo đói, thiếu thốn. Tất cả đã tạo ra một làn sóng vượt biển tìm tự do của hàng triệu người với cái chết của hàng trăm ngàn người.
Chủ nghĩs CS là tội ác của nhân loại, nơi sinh ra nó là Châu Âu đã vứt bỏ và Nghị viện Châu Âu đã phán quyết như thế trong năm 2006 với đa số phiếu tuyệt đối.
Một nhà nước không do dân bầu ra, đàn áp các tiếng nói phản biện, tham nhũng hoành hành làm khánh kiệt đất nước, gây ra bao nhiêu bất công xã hội, nhà nước ấy không thể tồn tại mãi.
Xu thế là như thế và lý thuyết là thế. Nhưng tính từ 30 tháng 4 năm 1975, 41 năm nay ai cũng nghĩ như thế nhưng ĐCSVN vẫn sờ sờ ra đó. Cộng sản VN còn quan hệ rộng hơn và mật thiết hơn với những nước từng chống Cộng là Mỹ và Liên minh châu Âu, khẳng định hơn độc quyền lãnh đạo của mình, nhất là qua đại hội ĐCSVN vừa qua.
Sẽ còn đợi thêm vài cái “41″ năm nữa, tôi cho là như vậy, nếu không nói là lâu hơn. Từ bài học sụp đổ của hệ thống cộng sản ở Đông Âu, ĐCSVN đã khôn ra trong cách trị nước, biết thả những con mồi làm đa số quần chúng ngộ nhận, thậm chí hài lòng.
Hàng triệu người có thể đổ xô nhau, chen chúc náo loạn để tìm vận may trên đền Hùng, hàng ngàn người có thể tranh nhau đi ăn sushi miễn phí, hàng ngàn khác thả sức hò hét điên dại trước chiến thắng của VN trong một trận banh khu vực, nhưng chỉ có vài trăm người của một thành phố nhiều triệu người tham dự ngày tưởng niệm các tử sĩ Hoàng Sa và Trường Sa hay các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Đó là một thực tế đau lòng!
Để thay đổi một hệ thống chính trị thì nhân dân trong nước mới là người quyết định. Xã hội Việt Nam chết lâm sàng về sự phản kháng, không tạo ra được lực lượng đối lập, các cuộc đấu tranh thường là tự phát, không có tổ chức, các nhóm dân sự lập nên rời rạc, mất đoàn kết, không có ban lãnh đạo cụ thể với cương lĩnh hành động chính trị và có những khuôn mặt khó tin, v.v… thì chúng ta cứ đợi thôi. Từ kinh nghiệm lịch sử, mọi yếu tố nước ngoài chỉ là thứ yếu, chỉ có giá trị hỗ trợ.
Câu nói “tự do rồi sẽ về, sẽ về…” có lẽ mãi mãi là giấc mơ!
Lê Diễn Đức

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *