Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 41 qua lăng kính ‘Tam Vô’ của CSVN – “người việt nam hèn hạ”

Quốc Nam PDX

.

Quốc Hận lần thứ 41, tôi hân hạnh được giới trẻ sinh viên Việt Nam phỏng vấn một số câu hỏi liên quan về biến cố 30/4/1975 và đặc biệt các em muốn biết về ‘Hành trình vượt biên’ của tôi. Qua những câu hỏi, tôi lưu ý nhất đến câu hỏi cuối cùng: “Qua hành trình vượt biên, tôi có lời nhắn nhủ gì với giới trẻ”.

Với câu hỏi này, tôi đã có nhiều điều trình bày với các em. Đặc biệt tôi đã hướng dẫn các em nhận diện đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) và tại sao hơn 40 năm qua nhà cầm quyền Việt nam vẫn tồn tại cai trị trên đất nước Việt Nam qua lăng kính Tam vô’ ca cng sn: vô gia đình, vô tôn giáo và vô t quc. 

“KHÔNG CÓ CỘNG SẢN, KHÔNG CÓ CHIẾN TRANH VIỆT NAM”

Tht vậy, dn chng t Tam vô’ ca ch nghĩa cng sn để thy ngày 30/4/1975 là ngày đánh du nước Vit Nam hoàn toàn rơi vào tay cng sn quc tế và CSVN chính là k thù ca dân tc. Đừng ngu ngơ hay đánh mt lương tri dân tc cho rng cuc chiến Vit Nam là cuc chiến ca Ni da xáo tht, đó là lun điu m dân ca CSVN và ca k cúi đầu van xin hoà hp, hòa gii vi Vit cng.

Người cng sn vô gia đình, vô tôn giáo thì đã r. đây bài viết ch đề cp đến tính vô t quc ca cng sn. Mi vic làm ca CSVN phi được nhìn qua lăng kính vô t quc ca chúng mi thy được mt trái ca CSVN. Bi thế người ta nói người cng sn là k di trá là vy.

Khởi đầu cuộc xâm lược Việt Nam, cộng sản quốc tế dựng nên CSVN và chỉ định tên Hồ Chí Minh, tự nhận là người Việt nhưng với một lý lịch gốc Việt mù mờ, làm lãnh tụ đoàn quân Nam tiến (danh xưng đảng CSVN). Trong DVD do Ban Chấp Hành Việt Nam Oregon thực hiện tặng đến đồng hương nhân ngày Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 41, tôi đã ghép vào hai đoạn video được lấy từ phim tài liệu của việt cộng mà chúng công khai thu hình một nữ việt cộng đứng giửa Saigon xách động dân chúng đứng lên CƯỚP chánh quyền’ và một cảnh tên tướng việt cộng đang đóng ven đô Saigon ra lệnh cho đoàn quân Nam tiến ‘LI DNG THI CƠ tiến vào Dinh Độc Lập. Hai đoạn phim này minh chứng bộ mặt thật của CSVN là bọn cướp. Chúng đã dẫm đạp lên Hiệp Định Paris và lợi dụng quân đội miền Nam đang suy yếu vì đồng minh bội ước để tiến quân nhanh chóng xâm lược miền Nam. Trên đà chiến thắng, chúng đã lộ mặt một tập đoàn tay sai đánh thuê cho cộng sản Tàu và Liên Sô. Gọi đoàn quân CSVN là ‘Ngụy quân CS’ là chính xác. Quân lực VNCH chống xâm lược của CS miền Bắc để bảo vệ miền Nam vì Tự Do, Ấm No và Hạnh Phúc của người dân thì làm sao gọi là ‘Nguỵ quân’ cho đựợc. Chiến tranh VN chấm dứt, người dân miền Bắc và không ít bộ đội CS vào Nam ngỡ ngàng biết ra quân của miền nào mới là ‘nguỵ quân’. Lê Duẫn trước khi chết đi, đã để lại câu: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, Trung Quốc” (đồng nghĩa với ‘nguỵ quân CS’). Chẳng lẽ ông ta ngu xuẩn tự vổ ngực mình là ‘ngụy quân CS’. Phải chăng gần chết ông ta hối hận, thức tỉnh đã để lại câu ‘ta là nguỵ quân CS’ đó để cảnh tỉnh bọn đàn em là CSVN ngày nay hãy quay về với dân tộc?

Ngay sau 30/4/1975 chúng dẹp ngay con cờ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam bị què quặc khi CSVN âm mưu xua đám quân giài phóng này làm bia đạn cho dân quân miền Nam tiêu diệt ở Tết Mậu Thân 1968 trước khi chúng đưa quân miền Bắc vào Nam. Saigon thất thủ, chúng không còn cần đến chiêu bài mị dân như ‘Giải phóng miền Nam’ hay ‘Đánh Mỹ cứu nước’mà trước khi CSVN khởi cuộc xâm lược miền Bắc rồi đến miền Nam. Sau 30/4/1975 khi cả nước rơi vào tay cộng sản quốc tế, dân chúng cả hai miềm mở mắt bừng tỉnh. Nhưng qúa trể vì tất cả đã vào rọ “Thiên đường cộng sản”.

Tôi cũng muốn cho giới trẻ biết bọn cầm quyền tại Việt nam chỉ là bọn tai sai, thái thú của Tàu cộng, chúng không còn là người Việt, chúng đã mất hết lương tri và dân tộc tính bởi bản chất ‘vô tổ quốc’ của chúng. Nhà cầm quyền Việt nam hiện tại do cộng sản quốc tế (Tàu cộng) dựng nên để dùng người Việt trị người Việt và kéo dài thời gian để Tàu cộng có đủ thời gian hoàn tất sách lược Hán hoá người Việt để biến Việt Nam thành một tỉnh của Trung cộng, mà thời gian được đếm từng ngày, không còn xa lắm! Rất mong người dân trong nước nhanh chống đứng lên lật đổ CSVN. Đừng để Trung cộng nuốt trọn Việt Nam thì qúa trể.

Tại sao CSVN thống trị Việt Nam hơn 40 năm qua vẫn không lung lại sụp đổ? Nhìn màu cờ với nền đỏ màu máu, cách trang trí hội trường, nghị trường, phòng ốc, biểu ngữ và những tổ chức mọi nơi mọi chốn với màu máu đỏ thẩm của các nước cộng sản để biết người cộng sản ưa thích màu máu,  phản ảnh bản chất hiếu chiến và hiếu sát. Màu máu đó chính là biểu tượng của BẠO LỰC. CSVN trị dân bằng bạo lực qua đàn áp, súng đạn, nhà tù, thủ tiêu, giết người, luật rừng. CSVN dùng bạo lực để cướp của người dân, ăn cắp tài nguyên quốc gia và buông thả hay đúng hơn là ban đặc quyn cho cán b, đảng viên, quan chc ln nh mc tình hi l, tham nhũng nhm mua chuc mt lc lượng gn bó, trung thành và bo v chế độ, bo v đảng CSVN. Tham nhũng là đại họa suy sụp chế độ của các nước dân chủ. Nhưng tham nhũng lại giúp cho chế độ xã hội chủ nghĩa (XHCN) càng vững chắc. Đó là mâu thuẩn giữa chế độ tự do dân chủ và chế độ XHCN.

Song song dùng bạo lực trị dân, CSVN còn thực hiện sách lược độc ác hơn là chúng tiến hành sách lược ‘NGU DÂN’ nhầm bóp chết sự phát triển hiểu biết tự nhiên của con người trong xã hội. Chúng ngu dân qua ngôn ngữ, giáo dục, sách báo, phim ảnh, văn nghệ và nhiều phương tiện tinh vi khác. Chế độ XHCN muốn ngưòi dân bần cùng, ngu dốt để dễ cho chúng tồn tại thống trị lâu dài. Chủ trương của cộng sản là vậy. Chẳng có gì lạ.

Sách lược NGU DÂN là vũ khí nguy him hơn c súng đạn, bom mìn trên chiến trường.

Tàn nhẫn hơn, đối với giới trẻ là tương lai của tổ quốc, CSVN đã tẩy não và ru ngũ tuổi trẻ để tuổi trẻ mất hết lý tưởng và lòng yêu tổ quốc bằng cách nhà  cầm quyền khuyến khích và tạo môi trường để giới trẻ Việt nam ngày nay chỉ còn biết ăn chơi, hưởng thụ, đua đòi vật chất, loạn luân, cướp của, giết người, hãm hiếp, trộm cấp, hút sách, cờ bạc, nhậu nhẹt say sưa và hung hăng dữ tợn (như nhũng động vật có máu lạnh mà ngôn ngữ Việt cộng gõi là ‘vô cảm’). Nói chung tuổi trẻ lăn xả vào một xã hội thối nát băng hoại một cách thích thú thỏa mãn. Họ được tự do hủy hoại bản thân, hủy hoại xã hội, hủy diệt tổ quốc mà họ cứ tưởng họ đang được hưởng tự do của chế độ. Họ không biết đó là cái bẫy của chế độ đưa họ vào sự mù lòa về DÂN TRÍ. Vào interne đọc tin trong nước sẽ thấy những thối nát, tội ác, những hành vi băng hoại xã hội diễn ra hàng ngày đầy ấp trên mặt báo. Xem ra các nhà báo đưa những tin tức này như là một chủ trương. Họ đưa tin một cách tự nhiên không cảm thấy đó là những điều đáng xấu hổ cho xã hội Việt Nam mà xã hội miền Nam trước 1975 không hề có như vậy. CSVN hũy hoại xã hội và đất nước Việt Nam có hệ thống và kế khoạch toàn diện: hũy hoại con người, huỹ hoại ngôn ngữ, đạo đức, văn hóa, phong tục tập quán, v.v…

Nhìn qua những năm gần đây với những cuộc cách mạng Hoa Hồng, Hoa Lài, cách mạng Dù bùng nổ đến sự thành công của Miến Điện mới đây từ chế độ Độc tài đến Dân chủ hóa chẳng ảnh hưởng gì đến Việt nam. Sự kiện này chứng minh CSVN đã thành công cai tr dân Vit bng BO LC và NGU DÂN.

NGU DÂN – Tháng vừa qua, giáo sư Pierre Darriulat một nhà khoa học Thiên văn, người Pháp theo vợ là người Việt về Việt Nam sinh sống và dạy học tại Hà Nội. Ông ta lên tiếng với nhà cầm quyền Việt Nam rằng: “Trong nhiều lớp vật lý hạt nhân, nhiều kiến thức lạc hậu mà tôi đã học cách đây 60 năm khi còn là sinh viên vẫn đang được giảng dạy”. Tiếc thay! GS Pierre Darriulat, một nhà thông thái về khoa học lại không hiểu biết gì về sách lược ngu dân của cộng sản. Chúng muốn chương trình dạy sinh viên Việt Nam là như thế. Thưa giáo sư Pierre Darriulat, ông có biết không?

DÂN TRÍ – Tháng 3 vừa qua Google làm cuộc khảo sát Dân Trí tại các quốc gia Châu Á với kết qủa Dân Trí của người dân Việt Nam thấp nhất trong vùng, thua cả Lào và Campuchia! Các nước phát triển như Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan, Singapore v.v…, người dân các nước nầy nhất là giới trẻ vào Google để tìm kiếm tài liệu học hỏi về khoa học, kỹ thuật, văn học, xã hội. Trong khi giới trẻ Việt nam vào Google tìm kiếm trò giải trí, ăn uống, tình dục, đề tài trụy lạc, làm đẹp… Dân trí người Việt Nam thấp nhất bởi họ vào Google với chỉ muốn tìm kiếm những gì để thỏa mãn ham thích vật chất cá nhân. Đó là lời kết luận của Google.

MỊ DÂN và DỐI TRÁ – Với tình hình hiện nay Biển Đông đang sôi động, nhìn qua lăng kính ‘vô tổ quốc’ của CSVN để nhận ra những thái độ và hành động của CSVN về Biển Đông thật rỏ ràng: chúng im lặng trong giai đoạn Trung cộng chiếm Hoàng Sa, Trường Sa. Khi Trung cộng hoàn tất xây dựng căn cứ quân sự trên hai đão này, chúng được Tàu cộng bật đèn xanh cho phép CSVN được la ó, tố cáo, lên án Trung cộng lấn đất chiếm biển trong thời gian gần đây. Âm mưu này của Tàu cộng và CSVN nhầm mị dân VN và lừa gạt quốc tế để CSVN có cớ xin xỏ viện trợ quân sự và đô la từ các quốc gia đặc biệt quan tâm đến sự bành trướng của Trung cộng trên biển Đông. Mong thay các nước trong vùng tranh chấp và Hoa Kỳ đừng mắc mưu bọn giặc đỏ này.

Đừng quên 28 năm về trước Tàu cộng và CSVN tàn ác đến độ dùng sinh mạng lính của chúng làm bia đạn cho thủ đoạn mị dân và gạt thế giới đã dựng lên bi kịch hải chiến Trường Sa năm 1988 (Gạt Ma – ngày 14 tháng 3 năm 1988) với 64 hải quân việt cộng và 24 thuỷ binh Tàu cộng bỏ mạng trong âm mưu của kẻ đánh chiếm (Tàu cộng) và kẻ dâng (CSVN) Trường Sa. Và cũng đừng quên Hoa Kỳ giao Hoàng Sa cho Tàu cộng đã từ cuộc Hải Chiến Hoàng Sa ngày 19/1/1974 giữa hải quân VNCH và hải quân Trung cộng (Hạm đội của Hoa Kỳ bỏ mặc hải quân VNCH và cấm Tổng Thống Thiệu cho không quân VNCH dội bom chiến hạm Trung cộng tại Hoàng Sa [Từ bức điện thư mật của Đại sứ Martin vừa bị tiết lộ])

Trở về với tháng 4 đen, đọc bài viết ‘Vượt Biên’ của một tác gỉa trong nước tôi thấy có những đoạn viết:

“ Tháng 4 lại về trong nỗi buồn của những người Việt tỵ nạn và cả những người sống trong bầu khí của “thiên đường XHCN” hơn 40 năm nay. Những ngày này, người ta lại nhắc nhở nhau về cái ngày kinh hoàng hơn 40 năm trước. Người tháo chạy, kẻ hoang mang, Sài Gòn hỗn mang trong ngày 30/04/1975…….

41 năm trước, người miền Nam tháo chạy, vượt biên khi giặc cộng tràn vào Nam, thì 41 năm sau, toàn dân Việt Nam vẫn đang tháo chạy khỏi đất nước bằng nhiều phương cách khác nhau, không bằng vượt biên mà bằng phương tiện hợp pháp như du học không trở về, đoàn tụ thân nhân, kết hôn gỉa, làm ăn v.v…. Tại sao lại thế? Tại sao đất nước được thống nhất và trên quê hương không còn dầy xéo tiếng đạn bom đã hơn 40 năm qua, nhưng người dân trong nước cứ tìm mọi cách chạy ra nước ngoài? Phải chăng họ tháo chạy vì hai chữ TỰ DO và TƯƠNG LAI?

…………………………………………………………………………

Sau buổi Gây Quỹ Yểm Trợ Tù Nhân Lương Tâm do nhóm Yểm Trợ Oregon chiều tối thứ Bảy tuần qua tại HK Café kết thúc. Anh Hồng Lĩnh lái xe đưa chúng tôi về nhà. Trên đường đi, tôi khơi chuyện với ca sĩ Huỳnh Phi Tiễn để tìm hiểu anh nghĩ gì về cuộc đấu tranh dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam. Tôi thật không ngờ một thanh niên trẻ ở lứa tuổi 30 như ca sĩ Phi Tiễn, duy nhất có lý luận vững vàng và cùng nhận định với tôi, một thế hệ gìa nua trên 65 tuổi. Chúng tôi cùng lý tưởng với con đường duy nhất để giải phóng người dân trong nước là ‘Khai phóng DÂN TRÍ’. Tuy đấu tranh hay đòi hỏi Dân Chủ, Nhân Quyền là đòi hỏi vô lý đối với nhà cầm quyền Việt nam nhưng những người dám đứng lên đấu tranh là những ngọn đuốc soi sáng DÂN TRÍ. Căn bản của phát triển dân trí là hiểu biết quyền làm người và quyền làm chủ đất nước. CSVN đã, đang và tiếp tục bóp chết hai cái quyền căn bản này vì CSVN coi đó là kẻ thù nguy hiểm hàng đầu của chế độ XHCN. Chỉ khi nào toàn người dân cả nước ý thức được quyền làm người và một lúc đứng lên đòi lại những quyền căn bản này thì ngày đó mới là ngày tàn của CSVN. Ngày đó sẽ đến khi nào?…… Thử nghĩ, một người sanh ra ngay ngày 30/4/1975 thì đến nay đã hơn 40 tuổi. Con người này sống qúa nữa đời người dưới chế độ CS! Đầu óc họ không nhiều thì ít cũng đã bị nhuộm đỏ. Như vậy tư duy của họ có dễ dàng thay đổi hay không? Bởi vậy con đường khai trí không đơn giản, đầy khó khăn, cần phương tiện và thời gian ???

Hơn nữa, tôi quý mến ca sĩ Phi Tiễn hơn khi anh cho biết năm nào vào ngày 30/4 anh không nhận đi bất cứ show nào để kiếm tiền. Ngày đó! anh muốn được ở nhà để tưởng niệm riêng về 30/4/1975.

KT LUN: Nhận diện CSVN qua lăng kính ‘Tam Vô’ của cộng sản nhân ngày Tưởng Niệm 30/4 lần thứ 41, tôi trân trọng mời quý đọc gỉa đọc một bài viết như tiếng kêu đau thương từ đáy địa ngục cộng sản của một thiếu nữ đang sinh sống giửa Saigon. Bài viết rên xiết này bày ra hết thủ đoạn cai trị người dân nước Việt của CSVN qua sách lược BẠO LỰC và NGU DÂN.

Mi đọc

người vit nam hèn hạ”

Ảnh tác giả trên trang blog cá nhân.(blog hanwonders)

Ảnh tác giả trên trang blog cá nhân.(blog hanwonders)

http://hanwonders.blogspot.com/2012/08/nguoi-viet-nam-hen-ha.html

Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa.

***

Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.

Cách đây đã lâu, tôi đọc “người trung quốc xấu xí” của ông Bá Dương (ĐàiLoan), chưa bàn tới hay/ dở/ đúng/ sai của nội dung cuốn sách gây tranh cãi ầm ĩ đó, tôi chỉ nhớ lại cảm giác giật mình của tôi khi đó. Khi tôi đọc lướt qua vài trang sách. Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà từ lâu nó cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết thế giới đã từng có những cuốn “Người Mỹ xấu xí”, “Người Nhật Bản xấu xí”, rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ mình trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” & nhìn đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu thc s chúng ta có nhng t cht đó, nếu thc s chúng ta là nhng người như thế, sao kết qu chúng ta hin nay li là mt đất nước như thế này?

Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi cử nhân khoe rằng mình có quay cóp một cách hoàn toàn không có chút tự trọng (đó là được hỏi, còn báo chí không cần hỏi vẫn có những hình ảnh phao thi trắng cả trường thi! Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong đó còn có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi thì năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng “thần tượng Su-Ju” của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng của gia đình, nhà trường, xã hội – những nền tảng đã cho nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận được với Su-Ju danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn lòng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng. Một dân tộc gì đã sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế thừa như thế?

Con nít nó học cha anh mà ra, chúng ta đã nuôi dạy trẻ con thành ra như thế sao? Đừng ai đổ thừa cho ai. Vì trường học đổ cho cha mẹ, cha mẹ đổ cho xã hội, xã hội đổ cho cha mẹ & nhà trường. Tóm lại, đừng đổ nữa. Hãy biết hốt về mình đi! Tất cả chúng ta là người lớn, chúng ta đều có lỗi.

Bởi người lớn có hơn gì? Một xã hội mà người ta đang sẵn lòng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất kể lương tri. Làm quan thì chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối trước ngoại bang để duy trì sự thống trị trước nhân dân. Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường & trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có,… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu. Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm”. Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình”. Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường. Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, lBởi người lớn có hơn gì? Một xã hội mà người ta đang sẵn lòng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất kể lương tri. Làm quan thì chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối trước ngoại bang để duy trì sự thống trị trước nhân dân.

Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết,..

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh & ức hiếp bên dưới.

Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?!

Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.

Bọn công bộc đó đã đẩy 2 mẹ con người phụ nữ nọ phải dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân ở giữa đường để đòi lại công bằng. Vì trong tay họ còn có gì để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ có ai thèm đoái tới?

Bọn công bộc đó đã đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng 1 cơ quan công quyền vì không còn sức để chịu đựng chúng…

Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Đáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.

Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện.

Kẻ không lương thiện có những phản ứng tàn độc hơn, hoặc biến hẳn sang một trạng thái sống khác, như một sự kết tinh cao cấp hơn của một xã hội đương nhiên sẽ sản sinh ra nó.

Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.

Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.

Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.

Tôi đọc tin bọn chủ & lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.

Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.

Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp!

… còn rất nhiều tin.

Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế?

Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó.

Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc”.

Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa. Vì hãy quên những hình tượng cách mạng cao đẹp trong văn chương hay cả âm nhạc của miền Bắc thời chiến tranh đi! Đó không phải là văn chương, nó là thuốc pháo, tìm cách dẫn dắt, thôi thúc người ta chém giết & chết. Không hơn không kém.

Các bạn có tìm kiếm giống tôi không? Và các bạn có tìm thấy không? Hay đầy rẫy xung quanh chúng ta chỉ có 3 loại:

 

. Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.

. Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?

. Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!

 

Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.

Còn những thứ hổ lốn lai căng phát trên TV, bán ngoài sạp báo mỗi ngày, tôi không dám kể tới, vì đó là nỗi kinh hoàng mà nếu phân tích thêm, chỉ muốn vứt cái đầu mình đi, không cần suy nghĩ nữa làm gì cho mệt óc.

Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi?

Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản.

Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản.

Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!

Nghe nói cụ Tản Đà có câu:

 

Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn!

Cho nên quân ấy mới làm quan.

 

Những gì độc ác, bẩn thỉu của cộng sản, những người khác đã nói đầy cả ra rồi, tôi nghĩ mình cũng không cần nhắc lại.

Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?

Ngoài sự cấu kết quyền lực – quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?

Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin mà cộng sản triệt để nhồi nhét từ khi họ nắm được dân tộc này đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ,… Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục,… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ không dám làm?

Còn những kẻ yếu không có niềm tin là có Phật, có Chúa, có Thánh Allah luôn soi sáng mình, giúp đỡ mình, ngự trị trong mình, thì họ còn biết dựa vào đâu để tìm lại niềm lạc quan mà sống? Mà tranh đấu để tự tìm lấy giá trị sống thiêng liêng mà đấng tạo hóa đã ban cho mỗi chúng ta?

Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?

Giữa sự hỗn loạn và hoang vu ấy, cái ác sẽ luôn luôn ngự trị, kẻ có sức mạnh sẽ luôn trấn áp chúng ta. Chúng ta – những kẻ được đến trường nhưng thật ra thất học, những kẻ nghĩ mình lương thiện nhưng thật ra không có lương tri, những kẻ đủ ăn mặc nhưng thật sự chưa hề nếm mùi vị hạnh phúc, những kẻ đọc sách – nghe nhạc mỗi ngày nhưng không biết đó chẳng phải là nghệ thuật đích thực – một nền nghệ thuật có thể soi sáng tâm hồn ta chứ không phải ru ta ngủ trong quên lãng. Những kẻ hoang mang không biết tin ai, không hiểu nên làm gì cho đúng.

Lúc đó, lúc hỗn loạn và hoang vu đó, anh cộng sản xuất hiện và nói: Đời chúng mày chỉ cần độc lập – tự do – hạnh phúc.

Chúng ta tưởng thế là hay ho lắm! Dù nền độc lập này có mang lại tự do không? Có hạnh phúc không? Hay chúng ta đang cúi đầu nô dịch cho ai đây? Chúng ta thực chất đang sống thế nào đây? Và đang để lại cho con cháu chúng ta di sản gì?

Chúng ta đeo bám theo họ, quên cả chính bản thân mình, một con người, cần phải sống sao cho đúng nghĩa, đúng phẩm cách, hành động đúng theo những gì mà một con người có lương tri cần phải hành động.

Bạn có đang tự hào vì mình là người việt nam không? Hỡi những con người ấu trĩ mang trong mình một đinh ninh sắt đá là tôi rất tự hào vì tôi là người việt nam “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” đã từng đấu tranh thắng Mỹ, các bạn không thấy điều đó nó hết thời rồi à? Ta thắng Mỹ để có một xã hội phồn vinh, một dân tộc được tôn trọng. Chứ còn thắng Tàu, thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng khắp nơi… Mà ngày nay những kẻ ta từng thắng đó, nó coi chúng ta còn không hơn con chó thì cái chiến thắng đó nhắc tới làm chi cho thêm nhục?

Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Đông”, “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn”,.. để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Đĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

Còn dân việt nam thì sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa.

Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.

* * *

Bổ sung:

Sau khi bài này được upload, tôi nhận được khá nhiều comments và cả message. Không biết phải đánh giá như thế nào về những comments hỏi ngược lại tôi với một thái độ khinh khỉnh, qua nhiều câu chữ khác nhau, nhưng đại khái cùng 1 ý: “Vậy bạn có hèn không?”. He he…

Tôi chỉ muốn nhấn mạnh lại 1 điều, suốt cả bài viết, tôi không gọi những người hèn là “các bạn”, tôi gọi là “chúng ta”. Như vậy có dễ hiểu hơn chưa nhỉ?

Tôi không thích tự nhận hay gán ghép. Tôi chỉ nói lên những suy nghĩ của mình, còn đánh giá tôi hay đánh giá chính mình, các bạn cứ tự làm lấy. Thiết nghĩ, đâu cần phải tranh luận chuyện ai hèn, ai không hèn ở đây! Biết hay không biết mới là quan trọng. Mà cái sự khổ sở để đi từ cái “không biết/ chưa biết” đến cái “biết” nó sẽ là một quá trình gian nan mà mỗi người phải tự thân trải nghiệm. Không ai giúp ai được đâu. Và tôi hiểu, cái “biết” của tôi nó cũng chỉ giới hạn trong tầm nhân sinh quan nhỏ bé của cá nhân tôi mà thôi. Còn bạn, hãy tiếp tục giữ lấy niềm lạc quan của bạn. Con cừu vẫn có được niềm hạnh phúc mỗi ngày được gặm cỏ non, uống nước suối, ngắm bầu trời xanh, chờ đến ngày xẻ thịt mà! Đúng không? Hạnh phúc vẫn khắp quanh ta! Những con cừu không biết “tự sướng”, không biết “thủ dâm tinh thần” thì quả thực là ngu còn hơn… cừu! He he…

* * *

Bổ sung tiếp:

“… Ông bảo xã hội nào cũng có những điều bẩn thỉu. Tôi công nhận điều ấy. Nhưng xã hội bẩn thỉu nhất ông có biết là xã hội nào không? Là xã hội mà thằng ăn cắp không cho rằng nó phạm pháp, nó đang làm điều xấu, người lương thiện thì run sợ, thằng bất lương lại coi việc nó làm là bình thường và kẻ vô liêm sỉ như ông thì vênh vang tự đắc: ta là số đông. Chính là xã hội này đây…” (trích comment của khongnoibiet).

TỰ DO PHẢI TRANH ĐẤU BẰNG XƯƠNG MÁU VÀ CẢ TINH MẠNG

…………………………………………………………………………………………….

Bài viết mùa Quốc Hận 2016

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *