NGÀY QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA (Nguyễn văn Nhớ 2017)

Ngày ngày chào lá Quốc Kỳ

Nhớ người Chiến Sĩ chết vì non sông

Nhớ xưa bao vị anh hùng

Phất cờ Độc Lập thành công hoàn toàn.

(Phùng Quốc Sự)

 

Ngày ấy xa rồi, hồi tôi con bé và là một cậu bé 11 tuổi vừa vào học lớp đệ thất. Sau cuộc di cư 1954 và nhiều năm sống trong hòa bình, chiến tranh đã lại đến trên quê hương miền Nam của tôi. Dường như mọi người, nhất là những người lớn nói với nhau rằng chiến tranh càng ngày càng gia tăng ác liệt nhưng tôi còn quá trẻ và ngây thơ để nhận thức được sự nghiêm trọng của sự leo thang đó. Và tôi nghĩ rằng ở tuổi bé bỏng như tôi, sẽ không bao giờ tôi phải nhìn thấy chiến tranh khi khôn lớn.  Tôi tiếp tục ngoan ngõan cắp sách đến trường, nghe lời cha mẹ và thầy cô, dùi mài kinh sử dưới mái học đường thân yêu trong bầu trời miền Nam nắng ấm và tự do.

Chi H., bà chị học trên tôi hai lớp, là một cô gái duyên dáng và hiền lành. Dáng dấp mảnh khảnh, tóc buông dài và có miệng cười rất có duyên. Mỗi khi cười, chị lại để lộ hàm răng đều đặn và trắng đẹp.

Thời gian trôi qua. Tôi tiếp tục cắp sách đến trường trung học. Tin chiến sự ngày càng nóng bỏng. Báo chí đăng tải, và đài phát thanh loan báo những trận đánh khốc liệt hơn những năm trước đó. Có nhiều thanh niên lớn trong xóm tôi gia nhập quân đội. Đôi lúc tôi tự hỏi có đến phiên mình phải đi lính hay không? Trong đầu óc giản dị và non nớt, tôi tin rằng chiến tranh sẽ chấm dứt nhiều năm trước khi tôi đủ khôn lớn để phải gia nhập quân đội và tham gia cuộc chiến…

Một sáng thứ bảy cuối tuần đẹp trời. Trời xanh, mây trắng. Có những cơn gió nhẹ và ngập ngừng như không muốn làm giao động mạnh cái không khí yên tịnh buổi sáng của cái ngõ nhỏ dẫn vào xóm nhà tôi. Chợt có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Ba tôi là người đầu tiên bước ra mở cửa.

Qua cánh cửa hé mở, tôi thấy hình dáng môt thanh niên trẻ trong bộ quân phục kha ki vàng. Sau cái dáng người cao cao, trông oai nghiêm dường như vẫn còn vẻ hiền lành lễ độ của một thư sinh.

“Kính chào Bác. Cháu là Q. Thưa bác, đây có phải là nhà của cô H. không ạ?”

Anh kính cẩn chào Ba tôi theo kiểu nhà binh. Tôi thoáng thấy dáng anh ngay người và có tiếng chạm nhẹ của đôi gót giầy bốt đờ sô.

“Đúng rồi, mời cậu vào chơi.” Ba tôi trả lời, vừa mở cửa mời khách, vừa ngước nhìn người thanh niên trẻ hiên ngang trong bộ quân phục đi phép.

  1. vừa bước vào nhà vừa lấy tay đem chiếc nón vành vàng có phù hiệu một quân trường xuống kẹp vào nách.

“Mời cậu ngồi đợi một chút. Để tôi gọi cháu,” Ba tôi nói.

“Dạ cháu cám ơn bác.” Chàng thanh niên lễ độ trả lời.

Sau bộ quân phục bó sát gọn gàng, thẳng nếp là một thân hình dắn chắc cao lớn. Nước da sạm đen có lẽ vì nắng cháy. Đôi cầu vai đen nhánh làm nội bật phù hiệu alpha khóa sinh váng chói. Chiếc cà vạt đen quanh cổ, kéo dài, rồi gọn gàng dấu dưới ngực áo. Dây biểu chương màu vàng và đỏ bên vai trái như tăng vẻ oai nghi của bộ quân phục. Chiếc khóa giây lưng đen vàng bóng không thua gì cặp giầy đen bóng nhoáng như có thể soi mặt được. Mai tóc hớt ngắn xát da đầu như làm nổi bật khuôn mặt sạm nắng và đôi mắt sáng ngời. Chiếc cằm cương nghị nhưng bao giờ cũng mang sẵn môt nụ cười tươi trẻ. Tôi liếc nhìn bảng tên den chữ trắng: Trần Văn Q. Tôi nhủ thầm: “À ra là anh này, thế mà chị H. cứ muốn dấu mình mãi… Khéo chọn đấy, chị H.”

Sau vài phút trang điểm, chị tôi sửa soạn pha trà và bưng lên mời khách. Bóng chị tôi xuất hiện sau khung cửa phòng khách với chiếc áo dài màu thiên thanh tươi mát, làm nổi bật mái tóc đen huyền rũ ngang vai. Chị cười e ấp, nhỏ nhẹ mời khách dùng trà. Chàng thanh niên đứng dậy, ngây người nhìn chị tôi, đôi mắt đầy vẻ chiêm ngưỡng. Do dự đôi chút rồi anh chàng can đảm phát biểu tình cảm của mình. Nụ cười rạng rỡ trên môi, giọng anh mừng rỡ:

“H. hôm nay trông đẹp quá, cám ơn nhe.”

Chị tôi bẽn lẽn mỉm cười gật đầu.

Sau vài câu chuyện ngắn về thân thế với Ba tôi, chàng thanh niên lễ phép xin Ba tôi cho phép anh dẫn bà chị tôi đi dạo phố và thăm vài người bạn. Anh hứa với Ba tôi sẽ đưa chị về trước chiều tối.

Sau cái chào nghiêm chỉnh và lễ độ, chị tôi và Q. bước ra cửa. Đôi bóng người trẻ tuổi khuất dần phía đầu ngõ. Không hiểu sao, tôi vội bước ra cửa ngóng nhìn theo bóng hai người. Tự nhiên tôi thấy thích và yêu mến chàng thanh niên này cách lạ lùng. Dường như có môt sợi dây vô hình nào ràng buộc tôi cứ nghĩ về người thanh niên trẻ tuổi hiên ngang nhưng có dáng dấp hiền hòa này? Có thể nào chiến tranh sẽ sớm chấm dứt để những người như chàng thanh niên này và những thiếu nữ như chị tôi có môt tương lai thanh bình và hạnh phúc bên nhau? Có thể nào chiến tranh sẽ sớm chấm dứt để những người còn nhỏ tuổi như tôi không còn phải lớn lên và đi lính? Có thể nào chiến tranh sẽ sớm chấm dứt để mọi người dân Việt Nam được sống trong hòa bình, tự do, và no ấm?

Chiều hôm ấy, sau một ngày vui, chàng thanh niên oai phong và dễ mến đưa chị tôi về nhà. Anh cám ơn ba tôi đã cho phép anh được đưa chị tôi đi dạo phố, và lễ phép chào ra về… Nhìn bóng người xa dần. tôi càng thấy mến anh lạ lùng. Lời thơ của một thi sĩ chợt xuất hiện trong lòng tôi.

“Khách quay đi áo hoa rừng đã bạc

“Dáng cao gầy khuất hẳn bóng chiều nghiêng…

Chiến tranh càng ngày càng gia tăng khốc liệt. Tin chiến sự trên báo chí và đài phát thanh trở nên dồn dập hơn. Mức thương vong của cả hai bên Cộng Sản và Quốc Gia càng ngày càng cao hơn. Tôi thấy chị tôi năng nỏ đi lễ chùa nhiều hơn lúc trước. Chị it nói hơn. Không biết chị nghĩ gì? Nhưng chị vui mừng mỗi khi nhận được thơ của Q. từ một đơn vị tác chiến vùng đồng bằng sông Cửu Long. Thơ Q. nói về nhiều trận đánh tiếp tục xảy ra. Tiếp tục chạm súng. Tăng viện. Hành quân tảo thanh. Hảnh quân lùng và diệt địch. Những đêm dài thao thức và nỗi nhớ nhung vô bờ của Q. với chị tôi. Q. là một trung đội trưởng một đơn vị thám sát gan dạ của Sư Đoàn 9 Bộ Binh Vùng 4 Chiến Thuật. Đơn vị anh tạo nhiều chiến thắng và thu nhiều chiến lợi phẩm. Anh lập nhiều thành tích và chiến công. Hai Anh Dũng Bội Tinh và một Chiến Thương Bội Tinh. Có lần chị tôi xin phép Ba tôi xuống miền Tây thăm Q. Sau lần thăm viếng này chị trở nên lo âu nhiều và ít nói hơn. Và chị đi lễ Chùa nhiều hơn nữa…

Rồi một ngày mưa tại Saigon. Tôi nhớ đó là một buổi chiều mưa giông và nhiều gió. Một thiếu nữ trạc tuổi chị tôi ghé nhà thăm chị. Vẻ mặt u buồn cùa người thiếu nữ như báo trước một điều gì không may mắn. Sau câu chuyện riêng tư giữa hai người, người thiều nữ lặng lẽ ra về. Tôi thấy chị tôi lau nước mắt liên tục. Không dám hỏi bà chị, nhưng tôi cảm thầy buồn…Rất, rất buồn.

Một tuần sau, một đám tang được cử hành với lễ nghi quân cách tại nhà Q. Một quan tài phủ cờ vàng ba sọc đỏ được đứng gác nghiêm chỉnh bởi hai sĩ quan ở thế thao diễn nghỉ. Trên bàn thờ cạnh vách tường đầu một phía quan tài là một lư hương, hương trầm nghi ngút. Bình hoa hai bên. Trước lá cờ vàng ba sọc đỏ là hàng chữ Tổ Quốc Ghi Ơn với hình ảnh chàng sĩ quan trẻ tuổi mang lon thiếu úy. Vầng trán cao, mặt mày tươi trẻ, trong sáng và hào hùng, oai nghiêm trong quân phục… Khách dự tang lễ đến đông, chật nhà. Tôi thấy chị tôi đứng trong đám đông bên phía các bà, các cô. Thấp thóang sau nhiểu dáng người nữ tham dự, tôi thấy chị cúi đầu lau nước mắt nhiều lần, bờ vai rung động từng cơn trong những lời cầu nguyện của buỗi lễ.

Mắt chị sưng vù và đỏ hoe nhiều ngày sau đám táng Q. Tôi còn quá trẻ để cảm nhận tình cảm sậu đậm của chị tôi và nỗi đau thương chất chứa trong lòng chị. Tôi còn quá nhỏ dại, mong rằng chiến tranh sớm chấm dứt trên quê hương thân mến của tôi để những thanh niên nam nữ hiền hòa như chị tôi và anh Q. không còn chịu cảnh tử biệt sinh ly này. Để cho họ có cơ hội sống trong thanh bình, tự do, no ấm. Để cho họ có cơ hội tạo dựng một mái ấm gia đình, hạnh phúc bên đàn con nhỏ ngoan hiền trong một miền Nam trong sáng, tự do và phú cường.

Nhưng tất cả dường như đã trễ rồi, cho Q., cho chị tôi. Chiến tranh đã tàn nhẫn lấy đi, đã cướp mất cuộc đời của người thanh niên hiên ngang và đầy hứa hẹn. Anh đã bảo vệ nền tự do miền Nam nước Việt khi môt nhóm người nhiều tham vọng phia bên kia bờ vỹ tuyến nhất quyết không lìa bỏ giấc mơ chinh phục miền Nam với bất cứ giá nào, không kể sinh mạng quý giá của dân chúng cả ba miền Nam, Trung, Bắc.

Từ đó trong tâm tư của cậu học trò nhỏ bé có thêm một vị anh hùng dân tộc. Anh Q., người Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà! Anh đã chiến dấu dũng cảm và hy sinh để bảo vệ nền tự do bé bỏng của miền Nam Dân Chủ trước âm mưu cướp đoạt tự do của tập đoàn xâm lược miền Bắc và bọn Cộng Sản Quốc Tế.

Biến cố Mậu Thân gieo máu lửa tràn ngập khắp quê hương tôi. Bọn tà quyền xâm lược, vô nhân nay lại xua hàng trăm ngàn thanh niên ngây thơ vô tội ngoài Bắc vào cảnh sanh Bắc Tử Nam, không một lòng thương xót. Chúng muốn đánh cướp những điều chúng không thể nào có được: Quyền Dân Chủ và sự No Ấm của miền Nam Tự Do…

Một buồi sáng mùa xuân, tôi đứng ngay người không nhúc nhích trong những tiếng quát thét đầy uy quyền của các huynh trưởng trong đại giảng đường trường Bộ Binh Thủ Đức. Không biết ngày ấy Q. nghĩ gì trong cái không khí căng thẳng này…

Tôi nhớ lại trong Tập San Lưu Niệm của khóa 4/69  Phan Đình Phùng, môt khóa sinh trẻ đã diễn tả tâm tư mình của mình khi cầm súng chiến đấu bảo vệ miền Nam Tự do chống Cộng Sản miền Bắc xâm lược:

“Ước mong rằng thiện chí và tình thương sẽ là sức mạnh giúp tôi vượt qua những gian nan và hiểm nguy của đời binh nghiệp.” Vì cậu hiểu rằng Điều Thứ Nhất trong Mười Điều Tâm Niệm của Chiến Sĩ Quân Lực Viêt Nam Cộng Hòa là:

“Tôi là Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, nguyện chấp nhận mọi hy sinh, gian khổ để chiến đấu cho sự sống còn của Tổ quốc, của Gia đình, và của chính Bản thân tôi.”

Cậu học trò bé nhỏ và ngây thơ ngày nào nay đã lớn lên. Và cậu đã theo bước chân của bao chàng trai hào hùng, hàng hàng lớp lớp gia nhập một Quân Lực để bảo vê Tự Do cho miền Nam. Cậu học trò và những thanh niên miền Nam này trở thành những quân nhân, những chiến sĩ anh dũng của Quân Lực Viêt Nam Công Hòa.

Quân Lực Viêt Nam Công Hòa. Một quân đội, vì hoàn cảnh lich sử đã bị bức tử nhưng không thiếu lý tưởng và những trang sử oai hùng.

Nhân Ngày Quân Lực 19 tháng 6 năm 2017

Anh Thi Phan

Portland, Oregon USA

Thủy Quân Lục Chiến Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trên chiến xa M48 gần Cửa Việt, Mùa Hè Đỏ Lửa, 1972

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *