Hà-nội Đã Chi Tiền Của Dân Ra Sao Để Đi Mua Ảnh Hưởng Tại Hoa-thịnh-đốn?

Rushford #6: VC Mua Ảnh Hưởng của Mỹ

Rushford #6:

VC Mua Ảnh Hưởng của Mỹ

Ngày 4 Tháng 8 Năm 2015

~ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng ~

*****

How Hanoi Buys Influence in Washington, D.C.

posted by Greg Rushford
on
August 4, 2015

http://rushfordreport.com/?p=391

image003

Hà-nội Đã Chi Tiền Của Dân Ra Sao
Để Đi Mua Ảnh Hưởng Tại Hoa-thịnh-đốn?

Thứ Năm này, Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry sẽ đến Hà Nội để thăm trong hai ngày. Đã có rất là nhiều chờ đợi về cách thức Hoa Kỳ và Việt Nam liệu sẽ cùng nhau cộng tác ra sao hơn về an ninh và kinh tế – và làm thế nào mà cái từng được gọi là “tiến bộ” đáng khen ngợi của Việt Nam trong việc cải thiện thành tích nhân quyền sẽ khả dĩ giúp được điều sẽ xẩy ra. Hy vọng là cái Bộ Công an Việt Nam sẽ xử sự khá hơn trong tuần tới, khi so với dạo tháng Năm trước đây. Dạo đó thì tay cố vấn hàng đầu của Kerry về nhân quyền là Tom Malinowski, cũng xác quyết là từng đã có được những buổi họp “ích lợi” tại Hà Nội với các giới chức cấp cao của Việt Nam. Vào ngày 11 tháng 5, hai ngày sau chuyến thăm của Malinowski, chính bọn côn đồ cũng đã dùng ống sắt đánh đẫm máu một người bất đồng chính kiến tên là Anh Chi. Malinowski thì tuy có lên án sụ kiện này, nhưng vẫn nhấn mạnh là, quả Việt Nam đã có những “tiến bộ” đáng khen ngợi về nhân quyền.

Chuyến đi từ ngày 6 đến 8 tháng 8 của Kerry thì xẩy ra kế liền chuyến thăm thành công tại Hoa-thịnh-đốn hồi tháng trước của Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản VN. Tay Trọng cũng đã có một buổi tiếp xúc “ích lợi” với Tổng thống Barack Obama tại Phòng Bầu dục vào ngày 7 tháng 7, và sau đó, hai nhà lãnh đạo đã đưa ra một “viễn tượng ~ vision” chung nhằm xác nhận mỗi quốc gia đều công nhận tầm quan trọng của việc phải bảo vệ nhân quyền. Ngày hôm sau, thì tay Trọng có đọc một bài phát biểu quan trọng tại một tổ chức ‘think tank ~ điều nghiên”, the Center for Strategic and International Studies (better known by its acronym, CSIS ~ Trung tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế (được biết đến bởi tên viết tắt là CSIS). Tay Trọng đã tuyên bố: “Bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền nguyên là mục tiêu chính yếu trong sự phát triển của chúng tôi. Chúng tôi vẫn muốn đảm bảo, thúc đẩy và bảo vệ các quyền của mọi người dân Việt Nam”.

Nói vậy chớ, có lẽ không phải là cho tất cả mọi người đâu. Lần nữa, cứ cái món củ lại bị xào nấu lại: Một thời gian ngắn trước bài phát biểu của tay Trọng trước một cử tọa tại Center for Strategic and International Studies CSIS, gồm toàn những người từng đã quen biết nhau tại Hoa-thịnh-đốn, thì đã xảy ra một vụ cực kỳ đáng xấu hổ ở sau chính trường. Vụ này cho thấy thực sự những gì quả đang xảy ra, khi các quan chức Mỹ và Việt Nam cứ cùng nhau ca ngợi những tiến bộ “khả chứng” về nhân quyền của Việt Nam. Hơn nữa, sự bối rối của CSIS cũng hé nhìn cho chúng ta cách thức mà Đảng Cộng Sản VN đã đang âm thầm đâm đầu bỏ tiền đi mua ảnh hưởng, hầu thúc đẩy cho được chính sách đối ngoại của chúng ở Hoa-thịnh-đốn – một chiến dịch vận động hành lang tinh vi, mà có vẻ đang có hiệu quả. Hà Nội, hình như vậy, đã học được bài học là, tại Hoa-thịnh-đốn, thì đồng tiền đi trước tất cả.

Nhưng, đó là những gì từng đã xảy ra trước câu chuyện này, mà đã bắt đầu với bài phát biểu có tính cách lịch sử ngày 8 tháng 7 của tay Trọng – sự xuất hiện lần đầu tiên như vậy, của một lãnh tụ cấp cao của Đảng Cộng sản – tại tổng hành dinh tân kỳ tráng lệ của CSIS, mà chỉ cách Tòa Bạch Ốc có vài khu phố mà thôi. Trong khi tay tổng thư ký đang sữa soạn để nói lên mối quan tâm sâu sắc của mình trong việc bảo vệ nhân quyền, thì các tay an ninh Việt Nam lại đang lặng lẽ chứng minh ngược lại, ngay tại trên cái đất Mỹ này đây. Dường như đám tình báo của Hà Nội đã có một hồ sơ về một trong những vị khách mời của CSIS – đó là bà Anh Chi, một kẻ thù của chế độ.

Nhân Vât Bất Khả Chấp

Khi Bác sĩ Nguyễn Thể Bình, một bác sĩ nổi tiếng, từng chào đời tại Việt Nam (và nay đã nhập tịch Mỹ) đến nghe bài phát biểu của tay tổng thư ký, bà ta đã bị thông báo là bà bị liệt kê như là “persona non grata ~ nhân vât bất khả chấp”. 

Bình, một vị khách được mời, đã được thông qua về tiêu chuẩn an ninh bởi CSIS ngay tại cổng vào, như từng đã được làm nhiều lần như vậy trước đây rồi. Nhưng khi bà lên lầu để cùng tham dự với các khán thính giả khác, thì một nhân viên cao cấp của CSIS đã đang đứng chờ sẳn. Murray Hiebert, có kèm theo bên cạnh là một nhân viên bảo vệ của CSIS, đã cương quyết bắt bà Bình phải rời khỏi trụ sở. Cái tay Hiebert, rõ ràng thật là rất lúng túng,  đã giải thích là y rất lấy lảm tiếc, nhưng đơn giản là các nhân viên an ninh của cộng sản sẽ không cho phép bà Bình được nghe bài phát biểu của tay Trọng đâu. Tên Hiebert đã xin lỗi, và nói với Bác sĩ Bình là y đã cố gắng hết sức, để biện luận với các cán bộ an ninh của Việt Nam, nhưng vẫn không có kết quả gì. Bọn chúng hoàn hoàn không muốn thương lượng,  và đã dứt khoát tuyên bố là bà Bình sẽ không được phép nghe bài phát biểu của tên Trọng, sau này thì Hiebert đã có kể thêm về vụ này như vậy.

Hiebert đã có chân thành xin lỗi bà Bình, và cũng thừa nhận quả quá ư là rất sai trái, khi mà  CSIS đã chịu thua trước cái áp lực đó. Hiebert cũng cho bà Bình biết là khi phải tống bà Bình đi khỏi như vậy, thì buổi nói chuyện đó cũng không còn chút giá trị gì nữa đối với đương sự cả. Tôi có nói chuyện với bà Bình hai lần, trong gần một giờ đồng hồ, hầu cẩn thận kiểm lại các sự kiện và cũng cố gắng đi vào từng chi tiết có thể được. Do đó, tôi đã có thể xác nhận được là, câu chuyện kể của vị bác sĩ đúng y như là Hiebert đã từng giải thích sự việc đó cho một trong những đồng nghiệp của y tại CSIS là Benjamin Contreras, vị giám đốc chương trình cho phân bộ Southeast Asia Studies (Nghiên cứu về Đông Nam Á) của CSIS.

image003

Murray Hiebert

Bác sĩ Bình có cho tôi biết là Hiebert đặc biệt rất ư là lịch sự. Tuy nhiên, lúc đó, quả thật cũng là dể sợ, khi mà đương sự thí lại kè kè có một tay bảo vệ đi theo kế  bên, để chắc chắn được là bà ta rồi sẽ phải bị thực sự tống ra khỏi trụ sở, vị nữ bác sĩ sau đó đã bổ túc thêm chi tiết này. Bà Bình cho biết, bà ta không muốn ồn ào lung tung, và mong sẽ vẫn tiếp tục được mời, nhân những lần tổ chức trong tương lai của CSIS. Bà ta có yêu cầu không nên được trích dẫn trực tiếp qua chính tên của mình trong bài viết này.

Tay Hiebert, 66 tuổi, nguyên gốc từ Gia-nã-đại, từng là một phóng viên ăn nói khá mềm mỏng của tờ Far Eastern Economic Review (Tạp chí Kinh tế Viễn Đông) và tờ Wall Street Journal. Không ai mà ngờ được mà y lại sẽ bị can dự vào một chuyện bất ngờ và rối răm về nhân quyền. Năm 1999, Hiebert, mà lúc đó là trưởng phòng tại Kuala Lumpur của tờ Review, đã từng vô tù vì đã viết một bài báo, để nêu lên những nghi vấn, mà từng  gây nhiều xôn xao, về tính cách thanh liêm của hệ thống tư pháp Mã-lai-á. Mặc dù bản báo cáo của đương sự quả là chính xác, Hiebert vẫn đã bị kết tội “scandalizing ~ bêu xấu” ngành tư pháp, và đã bị tống giam một tháng ở Mã-lai-á.

Khi về phục vụ tại CSIS, Hiebert đã từng lên tiếng chống lại các thông lệ có tính cách vi phạm nhân quyền ở Thái Lan và Mã-lai-á. Hiebert lưu ý là chính mình đã phê duyệt nhiều “blog”, mà gần đây chuyên viết cho CSIS, của những nhà quan sát Việt Nam, mà đã chỉ trích các thông lệ vi phạm về nhân quyền tại Việt Nam, kể cả chính sách kiểm soát các phương tiện truyền thông. Nhưng đồng thời, dường như, Hiebert đã trở nên thận trọng hơn, hầu không khiến cho cái chính quyền tại Hà Nội bị quá bị mích lòng. Chẳng hạn, đương sự đã là đồng tác giả của một bản nghiên cứu trong năm 2014, mà đã phê bình các thông lệ về nhân quyền của Việt Nam chỉ một cách khá nhẹ nhàng thôi, trong khi không hoàn toàn bộc lộ gì cả về sự kiện thực tế là, ngay chính cái nhà cầm quyền Việt Nam đã chi tiền cho cái bản nghiên cứu này (chúng tôi sẽ nói thêm về việc này vào cuối bài viết).

Lập Trường của CSIS về Nội Vụ

Hiebert đã từ chối để được phỏng vấn, nhưng đương sự đã có trả lời một số (nhưng rất là ít) các câu hỏi từng đã được gửi bằng văn thơ – cho đến khi, một phát ngôn viên đặc trách về quan hệ công chúng của CSIS, đã gởi cho tôi một điện thơ, cho biết là chính y đã khuyên cáo Hiebert là phải cắt đứt đi mọi liên lạc.

Các lần Hiebert viết trả lời cho tôi, thì đã không hề trực tiếp chối bỏ lời kể của Bác sĩ Bình về những gì đã xảy ra. Nhưng đương sự đã đi cố gắng giảm thiểu hóa tầm quan trọng của vấn đề, mà không hề nói đến cái điểm chính về nhân quyền: làm thế nào y đã bị đám cán bộ an ninh Việt áp lực, để rồi phải đi kèm theo và hộ tống bà Bình cho  ra khỏi trụ sở của CSIS, và khi đã làm như vậy, vẫn biết rất rõ là hoàn toàn sai trái, khi mà CSIS đành phải chịu thua loại áp lực như vậy.

image005

Phát ngôn viên của CSIS là H. Andrew Schwartz, thì trước hết, đã tuyên bố là “Theo Murray thì nội vụ rất ư khác xa với những gì ông bạn đã kể lại”. Nhưng Schwartz đã không có hồi âm gì nữa, sau khi đã được chuyển cho biết, là tường thuật của Bác sĩ Bình đã, khi so-từng-chữ, giống y như là Hiebert đã từng kể lại cho đồng nghiệp CSIS của mình là Benjamin Contreras. (Schwartz, nguyên trước đây đã từng là một phát ngôn viên của Ủy ban Mỹ Israel Public Affairs, từng rất ư là nổi tiếng với cung cách giao tiếp cực kỳ cứng rắn trước các câu hỏi của những phóng viên. Trước đó, Schwartz là một người phụ trách sản xuất cho Fox News.)

Trong khi vẫn công nhận Bác sĩ Bình đúng thiệt sự là một vị khách được mời, thì Hiebert lại dường như có thái độ xem đó như chỉ là một trục trặc nhỏ và lộn xộn, chỉ dính líu về việc sắp xếp có tính cách quan liêu, nên cũng không có gì đáng kể mà thôi. “Không ai được quyền quyết định về những người tham dự những lần CSIS tổ chức, mà chỉ chính CSIS mà thôi”, Hiebert đã viết như vậy. “Bác sỉ Bình đã không hề có tên trên danh sách RSVP lúc ban đầu … CSIS đã phạm lổi, khi cho phép để tên bà ta vào danh sách RSVP vào lúc cuối của buổi tổ chức, khi mà việc ghi danh cũng đã chấm dứt xong mất rồi”. Nhưng quả thật, bà Bình đã phải được phép tham dự, chính ngay Hiebert rồi cũng có đồng ý như vậy mà thôi.

Những Kẻ Thù Của Chế Độ

image007

Bác sĩ NGUYỄN THỊ BÌNH

http://www.asianfortunenews.com/site/article_0811.php?article_id=6

Một tìm kiếm trong những tài liệu từng được công khai phổ biến sẽ cho thấy tại sao mà cái Đảng Cộng sản Việt cộng đã có một hồ sơ về bà Bình. Bà là Trưởng phân khoa quang tuyến X về ngực tại Trung tâm Quân y Walter Reed, và từng đã nhận được nhiều giải thưởng về các thành tích chuyên môn của mình. Khi dính líu tới một trong những cơ sở y tế có uy tín nhất trên thế giới, tất nhiên, sẽ không khiến cho Hà Nội đề phòng đâu. Nhưng những gì mà bà Bình đã từng làm ở bên ngoài văn phòng bác sĩ của mình, thì lại chắc chắn sẽ khiến chúng phải lưu ý đến mà thôi.

Ngoài giờ làm việc, thì bà Bình đI sinh hoạt về các vấn đề nhân quyền ở châu Á cùng với các tổ chức nổi tiếng như là Human Rights Watch và Amnesty International. Bà đã từng ra làm chứng trước Ủy ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế, cũng như trước nhiều ủy ban có uy tín khác. Bà phục vụ trong Ban Cố Vấn về Á Châu của Virginia, nhằm cố vấn cho vị thống đốc, làm sao để cải thiện “về các liên hệ kinh tế và văn hóa giữa Khối Thịnh vượng Chung (Commonwealth) và các quốc gia châu Á, mà chính yếu là tập trung vào các lĩnh vực thương mại và giao thương”.

Và vào ngày Mồng 1 Tháng 7, bà Bình sẽ cùng nhiều vị cực nổi tiếng về bảo vệ nhân quyền, được mời tới Toà Bạch Ốc. Tại đó, bà Bình và các vị đồng nghiệp của bà ta, sẽ đã khuyến cáo cho Hội đồng An ninh Quốc gia về phương cách mà Tổng thống Obama cần phải xử sự ra sao về vấn đề nhân quyền, khi Tổng bí thư Trọng đến Phòng Bầu dục để gặp ông ta vào ngày 7 Tháng 7 này.

Ngoài ra, nhân lần Obama gặp Trọng tại Tòa Bạch Ốc, thì cũng rất có khả năng là bà đã bị bọn viên chức cộng sản chụp được hình từ phía bên kia đại lộ Pennsylvania Avenue ở công viên Lafayette Park, nơi bà cùng hàng trăm người Mỹ gốc Việt, đã tụ họp để biểu tình một cách hòa bình, nhằm phản đối tình trạng  thiếu dân chủ tại Việt Nam.

image009

Đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ là Phạm Quang Vinh, đã không trả lời điện thơ nhằm hỏi liệu đương sự sẽ có chấp nhận cùng Hiebert đồng đưa ra lời xin lổi với Bác sĩ Bình HAY không. Mọi người rồi thì cũng không cần phải mất nhiều thì giờ để mới hiểu ra được là tại sao cả.

Ngày 24 tháng 5, đại sứ Vinh đã xuất hiện trong một buổi tổ chức bởi CSIS và do Hiebert chủ tọa. Tay Vinh đã rõ ràng tỏ ra rất ư là khó chịu, khi bị chất vấn bởi một cựu tù nhân chính trị là Cù Huy Hà Vũ. Hà Vũ đã đọc một tuyên bố ngắn, nhằm chỉ trích thành tích về nhân quyền của Việt Nam, và hỏi đến khi nào thì Việt Nam mới sẽ chịu ngưng cái thông lệ bỏ tù những công dân, mà cái tội duy nhất, chỉ là đã dám chỉ trích Đảng Cộng sản. Tay ngoại giao nổi giận lên và bác bẻ là Việt Nam không hề có tù chính trị – trong khi mắt thì không dám nhìn thẳng vào cái ông họ Vũ. (Việc dám khẳng định là Việt Nam không có tù chính trị thì cũng không khác gì là tuyên bố không làm sao tìm mua được ‘phồ-ma’ tại Ba-lê mà thôi).

Họ Vũ có cho tôi biết là mình đã không hề được mời dự buổi 8 tháng 7 của CSIS với Tổng Bí thư Trọng. Hiebert thì đã từ chối giải thích tại sao, nhưng cũng thật dễ dàng để phỏng đoán là tay xếp của cái Đảng Cộng sản đó đã cho từng ra lệnh thật rõ ràng, là y sẽ không cho phép đặt mọi câu hỏi nào, mà y sẽ phải bị khó trả lời thôi.

Họ Vũ thì chính lại không là một loại tù chính trị bình thường. Ông là một trong những người nổi bật nhất hiện nay đang ủng hộ cho nền dân chủ tại Việt Nam – đặc biệt là vì gốc tích cách mạng ưu tú của gia đình ông ta. Thân phụ của họ Vũ, nhà thơ Cù Huy Cận, đã rất sát cánh với Hồ Chí Minh trong thời chiến tranh Việt Nam, và đã từng phục vụ trong cái quốc hội đầu tiên của Việt Nam. Họ Vũ có học thức cao và đã tốt nghiệp tiến sĩ luật tại Đại học Ba-lê.

image011

Họ Vũ đã trở thành kẻ thù của nhà nước, khi ông bắt đầu thách thức các viên chức cấp cao trong Đảng Cộng sản về những hành vi thiếu trách nhiệm của họ. Ông thậm chí còn đã từng đâm đơn khởi tố Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhiều lần trong các năm 2009 và 2010, nhằm cáo buộc là tay Dũng đã đồng lõa trong các vụ lạm dụng về môi trường, và vì đã cấm người công dân Việt Nam khởi tố khiếu nại đối với nhà cầm quyền. Họ Vũ đã bị bỏ vô tù sau một vụ xử án đầy tính cách biểu diễn răn đe mà thôi trong năm 2011. Các “tội phạm” của ông bao gồm việc từng dám chỉ trích Đảng Cộng sản, nhân những lần phỏng vấn với hai đài phát thanh Voice of America và Radio Free Asia.

Vũ được thả ra tù năm ngoái, và bèn bị đày ngay đi Hoa Kỳ, nơi mà ông vẫn đang tiếp tục kêu gọi một cách ôn hòa, là Đảng Cộng sản cần phải thực hiện những cải cách dân chủ. Trong khi ông đã không nằm vào danh sách được mời để nghe Tổng Bí thư Trọng tuyên bố mối quan tâm sâu sắc của đương sự trong việc bảo vệ nhân quyền tại buổi tổ chức ngày 8 tháng 7 của CSIS, thì họ Vũ lại được trân trọng chào đón tại Tòa Bạch Ốc.

Tới ngày 1 Tháng 7, thì họ Vũ đã cùng Bác sĩ Bình và một số người khác cùng ủng hộ cho dân chủ, đã được mời thuyết trình trước Hội đồng An ninh Quốc gia trước khi có chuyến thăm của tay Trọng. Hãy tưởng tượng đám nhân viên tình báo Việt nghĩ suy làm sao, khi chúng biết được những bài tường thuật trên báo chí về cuộc họp tại Tòa Bạch Ốc này.

Cũng có mặt tại Tòa Bạch Ốc ngày hôm đó, thì có hai lãnh tụ của đảng Việt Tân, có trụ sở tại Hoa Kỳ, là Angelina Huỳnh và Hoàng Tư Duy. Việt Tân – viết tắt cho Việt Nam Canh Tân Đảng – đặc biệt bị Hà Nội rất lo sợ qua khả năng sử dụng mạng lưới truyền thông xã hội để đến với những người đồng chí hướng với họ ngay trong quốc nội. Tổ chức này cũng được biết đến với phương cách vận động một cách ôn hòa cho một nền dân chủ ở Việt Nam. Đảng Cộng sản đã liệt  Việt Tân như là một tổ chức “khủng bố”. Chính phủ Việt Nam cũng từng thừa nhận là đã có tống giam những công dân nhà báo / blogger chỉ về “tội phạm” dính líu với nhóm này mà thôi.

Một Kế Hoặch Vận Động Hành Lang Được Thành Hình

Trong khi chính phủ Hoa Kỳ vẫn tôn trọng tính cách hợp pháp của Việt Tân, thì Hiebert lại cứ né tránh đề tài này. Đương sự đã dứt khoát không chịu trả lời, dù đã bị nhiều lần liên tiếp hỏi, liệu đương sự có đồng ý với Hà Nội là Việt Tân đúng là một tổ chức khủng bố hay không. Đó chính cũng là lúc mà tay phát ngôn viên của CSIS là Andrew Schwartz bèn cắt đứt mọi liên lạc, mà chỉ đơn giản tuyên bô là “ông Hiebert đã trả lời tất cả các câu hỏi của quý vị rồi”.

Tại sao một phân tích gia về chính trị có uy tín của CSIS mà lại đi tránh những câu hỏi trực tiếp liên quan đến thành tích về nhân quyền của Việt Nam? Đã có nghi ngờ là sự kiện này đã bắt nguồn từ cái nội dung tiền bạc mà thôi.

Hà Nội hiện đang trả thù lao 30.000 Mỹ kim hàng tháng cho Nhóm Podesta Group, một tổ hợp chuyên về vận động hành lang tại Quốc hội Mỹ rất có quen biết và ảnh hưởng với những bộ mặt chính trị quan trọng của Hoa Kỳ. David Adams, một thành viên trong nhóm Podesta Group mà đang phụ trách về Việt Nam, thì đã từng là Giám đốc về các vấn đề lập pháp của Hillary Clinton, khi bà ta làm ngoại trưởng của Tổng thống Obama.

UNITED STATES - JUNE 21: David Adams of the Podesta Group is photographed at their downtown offices. (Photo By Tom Williams/CQ Roll Call)

UNITED STATES – JUNE 21: David Adams of the Podesta Group is photographed at their downtown offices. (Photo By Tom Williams/CQ Roll Call)

Adams sẽ rất có giá trị cho Hà Nội, vì đương sự có được kiến thức có thể mang lại được của chính một người trong cuộc: y đã từng tận mắt chứng kiến xu hướng suy nghĩ về các đề tài Việt Nam, của các quan chức Hoa Kỳ tại Bộ Ngoại giao và Ngũ-giác-đài.

Chẳng hạn, như khi Adams còn làm việc với Clinton tại Foggy Bottom, thì David Shear làm đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội. Nay thì Shear là phụ tá Bộ Trưởng Quốc phòng, nơi đương sự đang cộng tác để phát họa các chính sách quân sự về châu Á của Mỹ – trong đó có vấn đề làm thế nào đáp ứng với yêu cầu của Việt Nam xin mua số vũ khí tàn khốc, mà Hà Nội muốn sẽ giúp họ chống lại mối đe dọa của Trung Quốc ở Biển Đông. (Shear, khi còn là đại sứ Hoa Kỳ, vẫn thường  bảo đảm với các cử tọa Việt – Mỹ là, trước khi Việt Nam được phép tham gia Thỏa hiệp Thương mại Đối tác xuyên Thái Bình Dương Trans-Pacific Partnership trade deal, thì Hà Nội cũng cần phải thực hiện cho xong “tiến bộ khả chứng” về nhân quyền. Tuy nhiên, chính đương sự thì cũng đã không hề bao giờ chịu giải thích như vậy thì có nghĩa là ra sao cả.

Tổ hợp Podesta Group và đại sứ Vinh đều đã từ chối bình luận về chương trình chính sách đối ngoại của Việt Nam mà họ đang cùng nhau xúc tiến đẩy mạnh. Nhưng cũng không cần phải tìm kiếm đâu xa mới tìm cho ra được ba cái ưu tiên hàng đầu: Hà Nội muốn Hoa Kỳ hủy bỏ lệnh cấm vận vũ khí. Việt Nam cũng muốn thuyết phục Tổng thống Obama và Quốc hội là họ thực sự đã làm đủ “tiến bộ khả chứng” về nhân quyền để được tham gia vào Trans-Pacific Partnership. Và họ cũng đã đang vận động hành lang để mời Obama đến thăm Việt Nam, hy vọng là vào cuối năm 2015. ▼1

Liệu có phải chăng đã là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, khi mà chương trình làm việc của Hà Nội, nói chung, lại cũng là của CSIS? Trang trên Liên Mạng của tổ hợp Podesta Group thì khoe khoang là họ có khả năng để giúp cho những khách hang, tuy bị nhiều tranh cãi, vẫn có thể tạo thêm được uy tín. “Chúng tôi tuyển dụng các người đồng chí hướng, thuộc cả các tồ chức nghiên cứu tả và hữu phái … ngõ hầu làm tăng được giá trị các thông điệp của khách hàng và xây dựng cả một hệ thống giúp vang xa sự hỗ trợ đó”, Podesta đã huynh hoang khoe trương như vậy. Việc này thì quả cũng khác xa phương cách làm việc bất thường hiện nay trên sân khấu vận động hành lang ở Hoa-thịnh-đốn ngày nay mà thôi.

image015

Hiebert khẳng định là mình không hề biết rằng Nhóm Podesta đã đang vận động hành lang cho chính phủ Việt Nam. Nhưng Hiebert thì lại đã biết khá đủ, để mà bèn đi mời một người nào đó từ Nhóm Podesta để nghe Trọng nói chuyện vào ngày 8 tháng 7; đương sự cho biết là CSIS thường thì không tiết lộ danh sách các khách mời của họ đâu mà.

Mãnh Lực (Kín) của Đồng Tiền  

image017

Murray Hiebert

Mà chính CSIS thì cũng không được hoàn toàn minh bạch về nguồn gốc tài chính của họ. CSIS là một trong số hơn 150 tổ hợp chuyên về nghiên cứu (think tank) trên khắp thế giới, từng được đánh giá bởi tổ chức vô vị lợi có uy tín tên là Transpacific, về khả năng sẵn sàng để tiết lộ – hay không – nguồn gốc tài chánh của họ. Transparify rất được tin tưởng và đặt trụ sở tại Tibilisi, Georgia, nguyên thuộc Open Society Foundations (Tồ chức Xã hội Trong sạch) được thành lập bởi George Soros. Tới năm 2014 thì Transparify đã đánh giá thấp CSIS, mà chỉ cho có Một Sao thôi, tức là mãi tận cuối cùng, rất ư là lu mờ trong tiêu chuẩn đánh giá Năm-Sao. Năm nay thì CSIS nhận được Ba Sao từ Transparify – tiêu chuẩn cho thấy cũng không phải hoàn toàn lu mờ hay minh bạch, nhưng ít nhất thì cũng cho thấy là CSIS đang cải thiện.

Nay thì trang trên Liên Mạng của CSIS mới có liệt kê danh sách các nhà tài trợ, nhưng chỉ theo một tiêu chuẩn tổng quát mà thôi. Ta thấy được là chính phủ Việt Nam đã trả cho CSIS, đâu đó từ 50.000 tới ½ triệu Mỹ kim trong năm 2014. Tuy nhiên, trang ‘web’ đã không hề cho biết để làm gì cả.

Hiebert có tham gia cùng viết trong một bản nghiên cứu vào năm 2014 cho CSIS về quan hệ Mỹ – Việt: “Một kỷ nguyên mới trong quan hệ Mỹ-Việt”. Liệu ai đã chi tiền cho đương sự viết?

Người đọc thì cũng không thể nào biết được là ai, qua các lời đề tựa kèm theo trong bài đó. “Chúng tôi xin được ghi nhận sự hỗ trợ chu đáo đầy hào phóng và sự cố vấn, nhận được từ Đại sứ quán nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tại Washington, DC, Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội và Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Thành phố Hồ Chí Minh”. Nhưng ai, chính xác là ai, đã đứng ra trả tiền cho bản nghiên cứu này?

Hiebert – sau khi được hỏi tới cả hai lần – bèn thú nhận là chính phủ Việt đã trả tiền cho bản nghiên cứu đó. Ông xác nhận là không hề có một sự tài trợ nào cả của chính phủ Hoa Kỳ cho bản nghiên cứu đó.

Phát ngôn viên của CSIS là Andrew Schwartz đã khẳng định là quả có “ý đồ xấu xa”, khi đi mà gợi ý là người đọc không thể nào biết được “rõ ràng” là Việt Nam đã trả tiền cho bản nghiên cứu A New Era. “[N]ếu quý vị quyết định là CSIS đã không ghi nhận sự hỗ trợ của chính phủ Việt Nam, thì quả là quý vị sai lầm”, Schwartz đã tuyên bố như vậy. Cái nhà phân tích về truyền thông của CSIS đã tuyên bố là CSIS luôn luôn tiết lộ các nguồn tài trợ cho những bản nghiên cứu của họ mà.

Nói đúng ra là gần như là luôn luôn, nói vậy có thể thì cũng hợp lý hơn nhiều. Một bản nghiên cứu gần đây của CSIS, tập trung vào tình trạng nhân quyền tại các nước như là Nga, Venezuela và Ethiopia, thì lại đã rất là thẳng thắn về nguồn tiền: “Báo cáo này được thực hiện được nhờ sự giúp đở hào phóng của Oak Foundation”, họ đã từng thông báo rõ ràng như vậy. Và cũng có thêm một bản nghiên cứu khác của CSIS về quan hệ Mỹ – Nhật, thì cũng có tiết lộ, là tiền do từ Quỹ Hòa bình Sasakawa của Nhật Bản. Sự tương phản, khi đem so với sự thừa nhận đầy phỉnh lừa của bản New Era mà Hiebert từng viết chung, đã thật là rõ ràng không thể nào khác hơn được mà thôi.

Trong bản nghiên cứu đó, Hiebert đã chỉ trích các vị dân cử Hoa Kỳ, mà đã từng nổi tiếng về vấn đề nhân quyền, đều chỉ là một đám có tên tuổi, nhưng lại rất ư là đáng xấu hổ vô tích sự mà thôi. Đương  sự còn tiếp thêm, để chỉ trích rất nhiều người Mỹ gốc Việt từng ủng hộ cho dân chủ, là quả không hề thực tế được với hiện trạng ở Việt Nam ngày nay.

Nhưng khi đề cập đến thành tích nhân quyền của Việt Nam, thì Hiebert dường như đúng là một tay võ sĩ chỉ lo đánh cuội mà thôi. Đương sự hoàn toàn không có đề cập gì đến việc Hà Nội không tuân thủ International Covenant on Civil and Political Rights (Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị) mà Việt Nam đã từng ký kết. Y cũng không hề đề cập đến các quy định của bộ luật Hình của Việt Nam, mà quy định như là tội hình, hành vi tự do ngôn luận và hội họp – và hành vi chỉ trích Đảng Cộng sản. Thay vào đó, bản nghiên cứu đã chỉ nhìn nhận, trên căn bản, những sự kiện quá ư đã là rõ ràng rồi: rằng nhân quyền là vấn đề khó khăn nhất giữa Hoa Kỳ và chính phủ Việt Nam. Thay vì gợi ý là Việt Nam sẽ rồi có thể giúp cải thiện uy tín của mình, bằng cách hiện đại hóa cái bộ luật hình đáng sỉ nhục sự của họ, thì Hiebert lại chỉ đơn giản đề nghị cần có thêm các cuộc họp giữa chính phủ Hoa Kỳ và Bộ Công an Việt Nam.

Hiebert đã kịch liệt phủ nhận là mình đã viết nhẹ nhàng vì cái lý do ai đã trả tiền cho mình.

Trong khi đó thì chương trình vận động hành lang tại Quốc hội Mỹ của Hà Nội có vẻ nay đang khá thành công. Chính phủ và Quốc hội Hoa Kỳ đang có khuynh hướng đồng ý cho phép Việt Nam được mua các loại vũ khí chết người mà họ đang tìm kiếm. Chi tiết liệu Việt Nam đã có thực hiện được “tiến bộ khả chứng” đầu tiên nào hay không, về các vấn đề cốt lõi thuộc nhân quyền, có liên quan đến các quyền tự do như là ngôn luận, hội họp, tôn giáo, thì lại rất ít được đề cập tới trong thỏa ước  Trans-Pacific Partnership trade deal  – cũng như là các quy định trong bộ luật Hình của họ, mà hiện đang mang đầy tính nhạo báng và chưởi thẳng vào mặt các hiệp ước về những quyền quốc tế mà họ cũng đã từng ký kết. (Các chi tiết chính xác của thỏa ước TPP, vì vẫn chưa được hoàn tất, thì vẫn chưa được phổ biến công khai).

Tổng thống Obama có tuyên bố là mình cũng muốn nhận lời mời của Tổng Bí thư Trọng để đến thăm Việt Nam, mặc dù tổng thống vẫn chưa định ngày. Trong những lần trao đổi điện thơ với nhau, thì ông Hiebert cũng đã có nhấn mạnh là, mình từng có đề nghị khi bay thăm Việt Nam, thì Obama nên cần tuyên bố mạnh mẽ về vấn đề các nhân quyền.

Một kẻ đa nghi thì có thể ghi nhận đó chẳng qua cũng chỉ là điều mà phụ tá ngoại trưởng Tom Malinowski, Bộ trưởng John Kerry, và rất nhiều các quan chức Mỹ khác đã từng làm mà thôi – quá ư rất là bao lần, qua bao nhiều năm, để cũng chỉ không đi đến đâu cả mà thôi.

*****

Đọc thêm về Bác sĩ NGUYỄN THỂ BÌNH  tại 

https://lehung14.wordpress.com/linh-tinh-miscellaneous/bac-si-nguyen-the-binh-hung-than-cua-trong-lu/

▼1

Đánh cho Mỹ cút, mà nay lại LẠY Mỹ về?

Chỉ thảo khấu rừng xanh ‘loài VC’ mới có thể vuốt mặt làm chuyện như vậy, xem Người Dân Việt như chỉ là NGU SI ĐẦN ĐỘN, không được cả như loài đười ươi, láng giềng củ của chúng.

▼2

Tất cả các hình cùng phụ chú là của người chuyển ngữ sưu tầm.

Tất cả các đoạn nhấn mạnh màu XANH cũng là của người chuyển ngữ.

*****

ĐỌC THÊM: “Những Bài Chuyển Ngữ MỚI của Lê Bá Hùng (Cuối 2016)”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *