Vài Cảm Nhận Trong Ngày Lễ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ 11/11/2016

(Viết kính  tặng  Quý Chiến Hữu và gia đình cùng  Quý đồng hương thân yêu)   

 TÂM NGUYÊN

dsc_0256

Rời phòng mạch Bác sĩ Hoàng, tôi thấy quá vui vì tấm lòng săn sóc ân cần của vị bác sĩ trẻ, là con trai của một  cựu quân nhân QLVNCH. Vui hơn nữa vì được  biết sức khoẻ của mình vẫn tốt.

Vợ tôi lái xe đưa tôi đến thẳng góc đường Sandy và 45, nơi mà đoàn diễn hành nhân ngày Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ sẽ phải đi qua.

Thật là may mắn, hay đúng hơn là Trời chiều kẻ có lòng: Tôi đến vừa kịp giờ. Hình ảnh trước mắt, đẹp như mơ.

Xa xa, dưới bầu trời mùa thu nhiều mây trắng bay, Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, đang cùng với màu cờ Hoa Kỳ, rực rỡ, uy nghi tung bay trước gió. Quanh đường phố thênh thang, dày đặc những người Mỹ, đủ mọi sắc dân trắng, vàng, đen, đỏ. Trẻ, già, trai, gái, sát cánh bên nhau.  Mặc cho gió thu se lạnh. Ai nấy lộ vẻ   hân hoan. Áo quần đẹp đẽ. Rạng rỡ môi cười. Cùng nhau vui đùa, nhảy nhót. Những bà cụ già níu lấy cánh tay chồng, hay chồm mình trên những chiếc xe lăn.  Những người mẹ trẻ, tay ôm con, tay phất cờ, nô nức chào mừng đoàn quân đang diễn hành ngang qua trước mắt.

Đường phố Sandy ở thành phố Hoa Hồng Portland Oregon hôm nay, khác hẳn với cái không khí êm ả của ngày thường. Quang cảnh nhộn nhịp. Không gian tưng bừng trong ngày lễ hội. Tiếng kèn trống nhịp nhàng, rộn rã. Lòng tôi thật là vui và luôn dâng lời cảm tạ Thượng Đế đã hằng ngày chăm sóc, cùng người dân Mỹ đầy lòng hào hiêp, đã mở rộng vòng tay yêu thương  cho  được  chung sống , hoà nhập trên đất nước tự do: Hiệp Chũng Quốc Hoa Kỳ.dsc_1026

Bỗng chợt nhớ trong một trang sử: Thế Chiến Thứ Nhất chấm dứt đúng 11 giờ ngày 11 tháng 11 năm 1918. Mỹ cùng  đồng minh đã buộc bọn Đức hung hản, làm tan nát thế giới, phải buông súng  trao giáp quy hàng trong đớn đau nhục nhã.

Qua bao năm, với nhiều thay đổi về danh xưng và thời gian kỷ niệm, Tổng Thống Gerand Ford đã ký Public Law 94-97, chính thức xác nhận bắt đầu từ năm 1978, trên khắp nước Mỹ, Veterans Day  sẽ là ngày 11 tháng 11.

Và từ đó, bất kể là vào ngày nào trong tuần, cứ đến đúng ngày này, là khắp nơi trên xứ sở Hoa Kỳ, toàn dân nô nức ăn mừng Ngày Cựu Chiến Binh. Mục đích để vinh danh và ghi ơn những người cựu chiến binh  Hoa kỳ. Đồng thời đề cao tinh thần yêu nước, quyết tâm xả thân phục vụ và hy sinh cho lợi ích chung của toàn dân. Ngày Cựu chiến binh – Veterans Day – không nên nhầm lẫn với ngày – Memorial Day- Ngày Chiến Sĩ Trận Vong. Đó là một  ngày để ghi nhớ công ơn của toàn thể những  người chiến binh nam hoặc nữ  đã hy sinh  cuộc đời và mạng sống trong khi phục vụ tổ quốc

Tâm trí  tôi đang lờ mờ lạc về  bên kia cõi trời Nam, nơi mà toàn dân đang ngày đêm  phải chịu sống trong cảnh gông cùm cộng sản. Bỗng muôn tiếng reo hò, cùng những tràng pháo tay dồn dập xen lẫn tiếng hoan hô vang trời.

Từ xa có thể dễ dàng nhận ra bóng dáng của những người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà thân yêu, đang lừng lững tiến tới. Trong hàng quân đi đầu là  cựu sĩ quan Không Quân cao lớn  thủ quốc kỳ Hoa Kỳ cùng vị Cựu Sĩ Quan CTCT thuộc QLVNCH – được biết đó là ông Nguyễn thế Thăng, đương kim Trung Tá trong Lực Lượng Phòng Vệ Binh  Quốc Gia  thuộc  TB Oregon, thủ ngọn Cờ Vàng Việt Nam Cộng Hoà. Hai bên là hai cựu chiến binh vai nâng súng dài. Dáng vẻ uy dũng  trong bộ quân phục rằn ri Thuỷ Quân Lục Chiến. Phía sau là những cựu Sĩ Quan trang trọng và uy nghiêm trong bộ quân phục Tiểu Lễ, màu ca ki vàng của Trường Bộ Binh Vỏ Khoa Thủ Đức, đang trân trọng nâng  khung vải trắng với hàng chữ hai màu xanh đỏ:

   “REPUPLIC OF VIETNAM ARMED FORCES  VETERANS OF OREGON”

02_chienhuu_veterans_dayTheo sau là những cựu chiến binh trong các sắc phục của các binh chũng Bộ Binh, Không Quân, Hải Quân, Biệt Kích.

Đặc biệt, hằng năm trong toán diễn hành thường xuyên có mặt  một cựu Sĩ Quan Hoa kỳ với dáng vóc cao lớn, hăm hở, tay cầm cờ VNCH sánh vai, nhịp bước cùng các anh em thân thiết. Được biết trước 1975, vị cựu SQ Hoa Kỳ nầy đã từng góp sức chiến đấu tại Việt Nam trong nhiều năm.

Tiếp tới là ông Từ Đức Tháo, Vị Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Oregon đang hân hoan sánh bước cùng hai vị cựu Sĩ Quan khác. Sự có mặt của ông là gạch nối quý báu và cần thiết giữa hai thế hệ cha ông và giới trẻ trong cộng đồng Việt Nam tại đây.

Và sau cùng là chiếc xe mui trần mang màu sắc phục Biệt Động Quân oai hùng. Với hai lá đại kỳ VNCH và Mỹ Quốc đang tung bay trong gió sớm. Trên xe có sự hiện diện của ông Đoàn Kim Bảng, đương kim chủ Tịch Hội Ái Hữu Quân Cán Chính Portland Oregon. Ông luôn luôn nhiệt tình đóng góp công sức trong mọi sinh hoạt của Cộng Đồng. Trên xe còn có hai người phụ nữ Việt Nam, cùng với hai cựu Sĩ Quan Bộ Binh. Luôn tay phất  lá cờ Việt Mỹ, như muốn hoà với những người có mặt hai bên vệ đường, trong lời chào tao ngộ, chia xẻ lòng biết ơn với các cựu chiến binh đã góp công sức lớn lao, mang an vui êm ấm cho mọi người.

Tất cả trở thành một khối màu sắc hài hòa, sinh động. Tôi đứng đó, chung tấm lòng với dòng người xa lạ. Riêng tôi, trước 75, cũng đã từng là một  chiến binh  QLVNCH. Cả cõi lòng mình, giữa giờ phút thiêng liêng đó,  như đang háo hức chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiêu hùng của một toán quân hành trong niềm kiêu hãnh vô biên. Chung niềm tri ân  những chiến binh thân thương kia , đã  nhiều năm lăn lộn trên sa trường Việt Nam đầy máu lửa của hận thù, gian nguy và chết chóc. Những người đã vào sinh ra tử, cống hiến cả tuổi xuân xanh, nguyện cả cuộc đời hiến thân giúp nước. Nhưng chẳng may vận nước đã tàn, mà đành phải làm người thua cuộc. Chịu bao nỗi nhục nhằn của kẻ chiến bại, vào tù ra khám, ngay trên chốn quê hương yêu dấu của mình.

May thay, những người lính chiến đích thực của QLVNCH vẫn còn đây, ngay trên đất nước của dân chủ tự do; của hoà bình và no ấm. Họ vẫn còn có dịp, trân trọng  được mang trên mình, đủ màu quân phục oai phong lẫm liệt của ngày nào. Thời gian mà họ đã quyết lòng hy sinh thân mình để cứu miền Nam thân yêu, khỏi rơi vào bàn tay của kẻ thù bạo ác, đến từ phương bắc. Và như muốn nói với mọi người rằng, qua muôn nỗi khổ đau cùng cực, họ vẫn giữ mãi lời nguyền yêu thương, luôn trung thành với lý tưởng tự do và hẹn một ngày về trong vinh quang   với tổ quốc.

Theo lời tâm tình của cựu Sĩ Quan Hải Quân Phạm Quốc Nam qua một lần gặp gỡ,  đã  sốt sắng chia xẻ niềm vui với 01_chienhuu_veterans_daytôi: “Với 3 tấm hình chụp toán diễn hành của mình được trân trọng đăng trong báo Mỹ Oregonian , và clip video thu hình, ( Xin mời quý đồng hương có thể theo dõi toàn quan cảnh cuộc diễn hành do anh Quốc Nam thực hiện trên Website của Hội Ái Hửu Quân Cán Chính VNCH) –  Đặc biệt ghi nhận hình ảnh những người dân bản xứ đứng hai bên đường đã nhiệt liệt cỗ vũ và reo vang lời Thank You, vọng theo bước chân của toán diễn hành. Mọi người cảm thấy vui vẻ và vô cùng hãnh diện với sự có mặt của mình”.

Cũng theo anh Quốc Nam: “Sự kiện nầy mang một ý nghĩa rất đặc biệt về thái độ chính trị, đối với chiến tranh VN và tình cảm trân trọng của dân bản xứ đã dành cho cộng đồng VN Oregon nói chung và cho những người lính chiến VNCH chúng ta nói riêng.”

Cá nhân tôi thấy ngay  trên chiếc cản  của xe hơi, hoặc trên ngực áo của  nhiều người cựu chiến binh Mỹ, giữa những hàng mề đai đầy màu sắc  kia, là chiếc huy chương mang rõ hình cờ VNCH. Nơi mà chính họ đã từng tham gia nhiều trận chiến ác liệt, ngăn chận bước chân xâm lược của cán binh cộng sản cuồng điên và bạo tàn.

Có lẽ thấy quen quen sao đó, một người cựu chiến binh Hoa Kỳ, với chiếc huy chương mang cờ Vàng Ba Sọc đỏ trên ngực áo, lên tiếng chào vợ chồng tôi bằng tiếng Việt lơ lớ : – “Xinh Chào aenh trị “ –   Làm chúng tôi không thể nhịn cười. Qua câu chuyện làm quen, anh khoe với tôi đã biết Sài Gòn, Nha Trang, Vũng Tàu và nhiều nơi khác ở miền nam Việt Nam. Và tỏ ra vô cùng thích thú biển cả và ruộng đồng ở đó. Anh ta rất vui khi trông thấy màu cờ cùng toán diễn hành của các cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hoà. Họ làm anh nhớ lại những kỷ niệm của những ngày bên nhau, cùng chung lý tưởng chống kẻ thù cộng sản… Vợ tôi ngỏ lời cám ơn anh và đồng đội đã chịu đựng hy sinh chiến đấu  vô cùng gian khổ ở Việt Nam, và chúc anh cùng gia đình một ngày vui vẻ… Anh mĩm một nụ cười hiền hoà và choàng tay ôm lấy tôi với lời chúc God Bless You, mà tôi đã nghe quen. Nói đôi lời chia tay anh, lòng tôi thật cảm động.   Thấy thương anh lính Mỹ nầy như một người đồng hương đã từ lâu xa cách.
dsc_1056Đôi ba phút bên anh, tôi chợt nhớ tới con số hơn 58 nghìn thanh niên Mỹ oai phong đẹp đẽ, cùng với hàng trăm nghìn người con yêu của miền Nam đã bị VC ra tay sát hại, đã bỏ thân vì lý tưởng cao đẹp, bảo vệ tự do cho quê hương yêu dấu của tôi. Đến bây giờ, ai ai cũng đều thấy rõ, đất nước sau 40 năm lọt vào tay cộng sản, tiếng kêu than của người dân bị bạo quyền bức hiếp vang dậy khắp nơi. Biên cương, hải đảo bị xâm chiếm . Tương lai đất nước vô định trong tay giặc tàu. Người dân bị tướt đoạt mọi quyền tự do tối thiểu của con người. Thấy thật đau lòng.

Tôi lại nhớ đến những ngày thằng con út còn đang học tại trường trung học Kỹ Thuật Benson ở Portland. Mỗi khi có dịp bước vào văn phòng của nhà trường, là tôi không bao giờ quên tìm tới bảng danh sách dài, ghi danh những học sinh của trường đã tham chiến và tử trận trong cuộc chiến tại Việt Nam, mà lòng vô cùng xúc động. Biết nói sao cho hết tấm lòng tri ân sự hy sinh cao quý của những người thanh niên trai trẻ dễ thương nầy cho đất nước của mình. Tôi chỉ còn biết thường xuyên  chuyện trò, khuyên lơn con cháu cố gắng học hành, trau dồi đạo đức, yêu thương nhau, xây dựng cộng đồng Việt Nam vững mạnh, biết ơn người đã nằm xuống và sống xứng đáng trở thành những nhân tố tốt cho xã hội.

Nhìn thấy những ánh mắt thương yêu trìu mến, những tiếng vổ tay, tiếng hoan hô và lời cám ơn vang dội khi toán quân VNCH đi ngang qua, thì lòng tôi rất vui mừng. Tập thể của chúng ta đã thực sự lớn mạnh và dần dần hội nhập vào cuộc sống mới. Và đó là thành quả của mỗi người Việt tha hương, của Cộng Đồng Việt trong bao năm qua. Tôi cảm thấy yêu mến và hãnh diện về người đồng hương của mình biết bao.

Ngày tháng sẽ dần qua. Ước mong những hình ảnh và hành trình tốt đẹp nầy sẽ tiếp diễn mãi qua bao đời con cháu mai sau. Và đó là trách nhiệm của mỗi người, của từng gia đình, của Cộng Đồng người Việt chúng ta, sốt sắng trong sinh hoạt tham dự những ngày Truyền Thống của dân bản xứ, hoặc những ngày duy trì, suy tôn văn hoá riêng của dân tộc mình. Tiếp tay giúp con cháu tích cực tham gia, thay thế vai trò và vị trí của những người đi trước, đúng như phương châm Tre Tàn Măng Mọc.

Có thể vài chục năm sau, trên chiếc xe chở đầy con cháu chúng ta- những người Việt Nam thành công- có mang dòng chữ  hai bên xe : “Con Cháu Của Cư Dân và Các Cựu Chiến Binh VNCH Cám Ơn Người Dân Bản Xứ Hoa Kỳ.”  Thật là Thuận hoà  và Nhân ái.

Trước khi chia tay, cả toán tham dự  buổi diển hành đã vui mừng quy tụ tại Phở Hùng 82. Vị chủ nhân Nguyễn Hoàng Kiệt, chính là một cựu chiến binh Thuỷ Quân Lục Chiến QLVNCH. Buổi ăn thân mật, thắm đượm tình Quân Dân, do Ban Chấp Hành Cộng Đồng VN khoản đãi.

Xin tri ân tất cả mọi  người.

Chúng tôi lại được một ngày vui sống, có ý nghĩa tốt đẹp, trên quê hương thứ hai  đầy ắp tình người.

TÂM NGUYÊN

 11/12/2016

……………………………………………………………………………….

Thái độ của người Mỹ thế nào đối với Người Lính VNCH Oregon qua ngày Lễ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ (Veterans Day 2016)

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *