Những nhà trí thức “cục phân”

1. Trí thức NGUYỄN MẠNH TƯỜNG

Năm 1936, cậu thanh niên 27 tuổi, với hai bằng tiến sĩ từ mẫu quốc hồi
hương, tương lai sáng rỡ như mặt trăng mặt trời. Cậu trở thành giáo sư
trường Lycée du Protectorat tức trường Bưởi, rồi cậu mở văn phòng luật
sư tại hai biệt thự tại thủ đô Hà Nội. Khi cộng sản cướp chính quyền,
cậu hào hứng hiến luôn cả hai biệt thự cho nhà nước. Kháng chiến bùng
nổ, cậu không ngại gian lao, xách khăn gói vào Khu Tư, tức Thanh Hóa
theo “Bác.”

Chiến tranh tạm ngừng năm 1954, nhà trí thức lúc ấy đã mỏi mệt vì
những điều tai nghe, mắt thấy về Đảng và “bác”, nhưng cổ đã vướng
tròng, khó bề thoát ra. Trở về Hà Nội, ông được cộng sản ấn vào tay
một lô chức tước “phó”, vô danh và… vô thực luôn: Phó chủ tịch Hội
Luật Gia Việt Nam, phó Trưởng khoa Đại Học Sư Phạm, thành viên Hội Hữu
Nghị Việt-Xô, v…v..

“Đó là các chức vụ hoàn toàn có tính cách lễ nghi, không hiệu năng mà
cũng chằng có thực quyền, đó là những chức vụ mà tôi chỉ là kẻ dư
thừa”.

Năm 1956, có phong trào Đòi tự do, dân chủ của các báo Nhân Văn, Giai
Phẩm. Báo Nhân Văn đăng bài phỏng vấn ông Nguyễn Mạnh Tường. Ông vạch
trần tính chất phản dân hại nước của cộng sản:
“Đảng Viên đảng Lao Động và cán bộ thi hành chính sách thiếu tính thần
dân chủ, xa lìa quần chúng, tạo ra tình trạng đối lập quần chúng với
mình… ”
Dĩ nhiên, ông cũng còn tin cộng sản có thể sửa đổi được, và ông đề
nghị những biện pháp sửa đổi ! Ngày nay, đã có một tay cộng sản gộc,
chính tông, là Boris Yelsin bỏ đảng và tuyên bố “Cộng Sản không thể
sửa đổi ”

Nhiều ông trí thức của ta vẫn tin rằng có thể dùng kiến nghị, thư ngỏ…
để thay đổi chính sách của Cộng sản. Cộng sản dĩ nhiên không thèm đếm
xỉa gì đến những đề nghị của ông Tường; nhưng lãnh đạo Cộng sản lại
dương những con mắt cú vọ quan sát, nhằm “chiếu tướng” ông trí thức.
Ngày 30 tháng 10 năm 1956, ông luật sư, giáo sư, kiêm luôn bao nhiêu
chức Phó và Thành viên các hội, đọc một bài diễn văn tại cái gọi là
Mặt Trận Tổ Quốc, phân tích những khốc hại đẫm máu của việc Cải Cách
Ruộng Đất, và đề ra phương hướng để tránh mắc lại! Ông Trí thức lúc ấy
chắc vẫn tin là cộng sản mắc “sai lầm”, chứ không phải là chúng chủ
tâm và tỉ mỉ hoạch định đủ phương kế để giết người và cướp đất ruộng.
Sau bài diễn văn với những đề nghị này, nọ của ông, dây thừng quanh cổ
ông được cộng sản xiết chặt lại. Bao nhiêu chức tước vớ vẩn của ông
được gỡ sạch. Ông bị đưa ra đấu tố tại trường Đại Học cho học trò ông
xỉ vả, mắng mỏ; ông bị ra trước Mặt Trận Tổ Quốc để các “đồng chí” của
ông đấu đá. Ông bị các đảng viên đảng Xã Hội, một đảng bù nhìn do cộng
sản nặn ra để trang trí cho chế độ, đấu tố ông lần chót. Ông chống trả
rất can trường, với lập luận sắc bén của một luật sư có tài. Nhưng rồi
ông đau khổ nhận rằng:

“Con cừu thì không thể lý luận với một con chó sói”.

Số phận ông đã được Cộng đảng quyết định: Bỏ cho chết đói giữa một sa
mạc hận thù không lối thoát. Ông than thở

“Tôi đã là kẻ lữ hành trong chuyến đi qua sa mạc kéo dài từ năm 1958
đến năm 1990, hơn ba mươi năm dài đằng đẵng ! Chìm trong vùng cát của
sa mạc tuyệt vọng làm cạn khô dòng nước mắt, tôi đã lê tấm thân bị tra
tấn bởi thiếu thốn cô đơn với quả tim rướm máu bởi nỗi buồn chua cay
và vị đắng của mật !”
Trong ba mươi năm dài ấy, nhà trí thức sống ra sao ? Ông kể lại:

“Trước tiên, loại bỏ ngay buổi ăn sáng, một thói quen xa hoa của những
người tư sản. Tiếp đến, cá thịt từ từ biến mất trong những buổi ăn
trưa và tố́i. Khẩu phần cơm rau mỗi ngày một ít đi, và đến lúc mỗi
ngày chúng tôi chỉ có một bát cháo để ăn. Vợ và con gái tôi ốm đi
trông thấy. Bao nhiêu sáng láng đã biến mất trên khuôn mặt dài ra vì
ốm đói”.
Trong cơn khốn cùng như thế, gia đình ông Tiến sĩ “may mắn” có được
một con gà mái “mắn đẻ một cách đáng ngạc nhiên ”. Mỗi ngày con gà cho
một cái trứng, và mỗi người trong gia đình thay phiên nhau hưởng. Muốn
cho gà đẻ trứng, thì phải cho nó ăn. Khốn nỗi người còn sắp chết đói,
lấy đâu gạo, bắp cho gà ! Nhà trí thức ‘phát huy sáng kiến’:
“Mỗi ngày, vào lúc hoàng hôn, khi chợ đã vắng người mua bán, tôi lượn
quanh để lén nhặt những mảnh rau vụn, tránh không để người qua đường
nhìn thấy, mang về nuôi nó”
Thê thảm không còn gì để nói ! Nhưng con gà, dù mắn đẻ, tất cũng không
nuôi sống nổi cả gia đình của ông tiến sĩ. Ông phải đau khổ, năn nỉ
những kẻ có tiền để họ mua những thứ ông có thể vơ vét ở trong nhà:
sách vở, quần áo của ông, son phấn, tóc giả của bà, muỗng nĩa trong
bếp… Giống hệt tình cảnh của toàn dân miền Nam năm 1975 khi được CS
Hà nội “giải phóng.” Ba mươi năm vật lộn mỏi mòn, chỉ để khỏi chết đói
!

2. Trí thức DƯƠNG QUỲNH HOA

Bà Dương Quỳnh Hoa sinh trưởng trong tầng lớp thượng lưu của xã hội
Việt Nam. Bà theo học y khoa tại Saigon rồi sang Pháp năm 1948 học
tiếp và đỗ bác sĩ năm 1953. Ăn phải bả Cộng sản, bà liên lạc với Cộng
sản Pháp, gia nhập Cộng đảng vào cuối thập niên 1950 và hoạt động cho
Cộng trong thời gian ở Pháp từ 1948 đến 1954. Sau 1954, bà về Saigon
nằm vùng và do thám cho Cộng. Năm 1960, được bọn Bắc cộng giựt dây,
bọn theo Cộng miền Nam thành lập Mặt Trận Giải Phóng. Bà Hoa là một
sáng lập viên của cái Mặt Trận này. Năm 1968, sau vụ đại bại của cộng
quân, mụ cùng chồng trốn ra bưng với Việt cộng, và được cho làm Bộ
Trưởng Y Tế. Trong thời gian ở trong bưng, đứa con trai nhỏ của mụ đã
chết vì bệnh sưng màng não. Chồng bà là Huỳnh Văn Nghị được Cộng dụ dỗ
cho nhập Đảng; nhưng ông Nghị nhận rõ bộ mặt thật của bọn giải phóng,
nên tìm cách khước từ “vinh dự” đó. Năm 1975, sau khi chiếm được Miền
Nam, bọn Bắc Cộng ra tay xóa sổ cái Mặt Trận Giải Phóng.

Những anh chị trót bán linh hồn cho quỷ trong Mặt Trận, như các anh
Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát, Trương Như Tảng… và bọn lủng lẳng đứng
giữa như Nguyễn Ngọc Lan, Chân Tín, Lý Quý Chung, Lý Chánh Trung… đều
vỡ mặt, tẽn tò như một lũ con nít bị lừa không được ăn kẹo ! Chính bà
Hoa sau này đã thú nhận việc đi theo Cộng là một ảo tưởng chính trị
trong đời bà.
Ngày 17 tháng 10 năm 1996, khi được tờ báo Far Eastern Economic Review
phỏng vấn:
Quel est l’évenement le plus marquant pendant les 50 années passées ?”

Bà trả lời:
“L’effondement du mur de Berlin qui a mis un terme à la “grande illusion”
dịch tạm: Biến cố nào được kể là nổi bật nhất trong 50 năm qua ?

Bà DQH: “Đó là sự sụp đổ bức tường Bá Linh và chấm dứt một “ảo tưởng lớn ”
Khi được Stanley Karnow phỏng vấn về sự thất bại của cộng sản Việt nam, bà nói:
“Tôi đã là người cộng sản cả đời tôi. Nhưng bây giờ khi chứng kiến
những sự thật về chủ nghĩa cộng sản và sự thất bại của nó, quản trị
kém, tham nhũng, đặc quyền, áp chế, lý tưởng của tôi đã hết”.
(I have been a communist all my life, but now I’ve seen the realities
of Communist, and it is a failure – mismanagement, corruption,
repression.
My ideals are gone”)

Cuối thập niên 1970, bà nói với Nguyễn Hữu Thọ:
“Tôi và anh chỉ là những kẻ bù nhìn, là những món đồ trang sức rẻ
tiền. Chúng ta không thể nào phục vụ một chế độ thiếu dân chủ và không
luật lệ.”
Khi được phỏng vấn về bọn lãnh đạo Việt cộng, bà lạnh lùng trả lời:

“Đó là những kẻ ngu si đần độn, bởi vì họ là cộng sản”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *