2. Yêu Thơ

Vinh Danh QL VNCH phần 14

Nhạc NGUYỄN VĂN THÀNH: Giữ Lửa Anh Em Ơi!

HÀO QUANG NGƯỜI LÍNH CỘNG HÒA

*
Tri ân những CHIẾN SĨ VNCH
vẫn đang tiếp sức cho một VN tự do, dân chủ
*
Tám tuần huấn nhục kỷ cương
Quân trường huấn luyện, chiến trường đảm đương
Từ tiền tuyến, giữ hậu phương
Hy sinh chiến đấu, tấm gương sáng ngời.
Bao anh hùng bất phùng thời
Thắp lên Ngọn Đuốc Để Đời sử Nam.
Thương Anh không nói, chỉ làm!
(Có đâu: ký sẵn Công Hàm “Thành Đô”,
Bán dân, bán nước, giặc vô
Đảng, đoàn: bận cướp, chụp vồ của thôi!
Nhìn kìa: lảnh đạo toàn tồi
Lấy chi vinh hiển, đắp bồi giang san?)
Thương Anh nén hận căm gan
Trui rèn ý chí: bạo tàn đạp tung!
Thương dân: vẫn góp sức cùng!
Ôi ơn Chiến Sĩ! Dũng, hùng ngàn năm!
Ý Nga, 0112017
Ảnh sưu tầm

THẤY MÀ THƯƠNG 

NHỮNG CHIẾC HỘP SỮA GUIGOZ 

*
Cảm tác nhân đọc văn người tù Đỗ Văn Phúc.
* 
 Những chiếc hộp sữa Guigoz
Má mua, nuôi đàn em nhỏ
Hết sữa đựng đường, nho khô,
Kẹo, sen, mè, trà, mứt, bánh…
 
Ngày Lính bị lùa ra Bắc
Vợ tơi chảo thịt chà bông
Ủ chặt từng lon thăm chồng
Dở chết trong tay của giặc.
 
Đòn thù Đảng Phản Đồng Bào:
Buông súng, kiếm, gươm, chùy, đao…
Không được vắt cơm, bới cháo
Thương ai đói khát cồn cào!
Hết sức Người Tù lao động
Sỏi đá sao chẳng thành cơm?*
Hái trộm rau hoang, nấu vội
Lon sữa, càng nổi tiếng hơn…
 
Thấy thương lon chịu gian lao
Kéo, câu…“câu kéo”* vào lửa.
“Thép” Cộng “đã tôi thế đấy!”
Thành nồi “dã chiến”… nghẹn ngào
 
 
Cũng như Người Tù… bi ai!
Lon thêm: xích, niềng, móc, quai…
Trèo lên rừng thiêng vác củi
Xuống suối uống… nước độc hoài!
 
Người phù thịnh, hiếm phù suy?
Chủ, lon: bất khả phân ly!
Sống, chết theo bao nhiêu Lính*
Thương thay đồ vật vô tri!
 
Làm lon Xã Hội Chũ Nghĩa
Nên được “cải thiện”* giấu… rau
Khi lủng: lính dùng cơm, trám
Đốt bao nhựa: vá. Thần sầu!
 
Xé mền: quấn, làm bình thủy,
“Hàn Sĩ”* vượt… rét lao tù,
Bạo quyền cầm Cân Công Lý,
Chẳng lẽ thua trí kẻ thù?
 
Thương Người! Cũng thương chiếc lon
Má đựng đường, chanh: ngào* ngon
Mong em vượt biên thoát chết,
Đứt ruột cho em sống còn.
 
 
 
Lon theo người dân vượt biển
Người khoe: gạo sấy, me, đường
Kẻ giấu: vàng, bạc, kim cương,
Hải tặc tha hồ… bất lương!
 

 
Ôi bao ngọt, bùi, cay đắng,
Lon từng đã chia chác, cho…
Đổi Đời còn hơn… trời giáng
“Vì, tại, bởi…” nhiều lý do.
 
Việt Cộng hô: “Đại thắng lợi”*
Mình “Đợi thắng lại!” nhé lon
Dốc cao muốn lên phải… bước,
Núi Non quyết giữ phải tồn!
 
Sá gì một Đảng Bán Nước!,
Phải giữ Bất Khuất Việt Nam:
Kẻ sau theo gương Người Trước
Diệt Cộng là chuyện Phải Làm!
 
Ý Nga, 19.12.2007.
 
             
*Khẩu hiệu của Việt Cộng: “Với sức người sỏi đá cũng thành cơm”.
*Đại thắng lợi > nói lái: Đợi thắng lại
 
*Theo người tù Đỗ Văn Phúc đã viết trong “Người Tù, Chiếc Lon Gô và Nhà Kỷ Luật”,
(tháng 12.2007) thì CÂU KÉO “mô tả việc người tù đứng xúm xít quanh lò lửa nhà bếp, đưa lon gô vào miệng lò để đun nấu”.
 
*Ngào = nấu với lửa nhỏ và trộn liền tay cho khỏi bị dính thành khối.
 
*Hàn Sĩ = xin hiểu theo cả 2 nghĩa: Thợ Hàn và Người Vô Sản.
 
*”Cải thiện” = động từ tìm thêm thức ăn để trám cơn đói của người tù trong khi đi lao động bên ngoài.

VINH DANH QL VNCH: NHỮNG CÔNG BINH CHIẾN ĐẤU

Thơ Ý Nga: phần 15

Kính tưởng niệm anh linh
Những Công Binh Chiến Đấu
Đã dọn bao lộ trình
Mở đường cho quân vận.
 
Thuộc Bộ Tổng Tham Mưu
“Cứu Quốc và Kiến Quốc”
Chiến đấu nơi chiến khu
Kiến tạo và yểm trợ
 
Tạo tác bằng niềm tin
Trong xây dựng, tác chiến
Thám sát, dẹp, gỡ mìn,
Bắt lại cầu bị sập.
 
Bao nhiêu đã hy sinh
Trên bốn vùng chiến thuật
Máu đổ vì dân mình
Thân nát trong binh lửa?
 
Xác chẳng được về nhà
Bao Sĩ Quan Trừ Bị
Trong Lục Quân Cộng Hòa
Để lại niềm thương tiếc?
 
Cho đồng đội, đồng môn
Và binh sĩ thuộc cấp?
Những Chiến Sĩ giữ Đồn
Bằng danh dự, trách nhiệm!
 
Bao sinh viên Kiến Trúc
Cởi bỏ áo thư sinh
Cùng đáp lời sông núi
Thay màu áo chiến binh?
Những màu áo quân trường
Pleiku qua Phú Bổn…
Thấm đẫm máu trải đường
Khó nhòa trang quân sử.
 
Từ cao nguyên Pleiku
Xuống Tuy Hòa duyên hải…
Các Anh đã cần cù
Giúp tải thương chiến hữu.
 
Đang hậu cứ bình yên
Lao thân vào nguy hiểm
Khi triệt thoái cao nguyên
Vào Mùa Hè Đỏ Lửa
 
Cộng pháo kích bừa bãi.
Bao người chết hai lần
Giặc càng cố pháo, giết
Các Anh càng cứu dân.
* 
Dù Đồng Đế, Bình Dương…
Hay nơi nào đào tạo
Các Anh cũng sáng gương
Trả bằng chính giá máu.
 
Vì tổ quốc dấn thân
Cứ âm thầm góp sức
Cho chiến hữu tiến quân
Để giữ gìn quê Mẹ.
 
Máu quân dân Cộng Hòa,
Máu anh em đồng đội,
Không hòm gỗ cài hoa
Mà hương thơm muôn lối.
 
Ý Nga*19.4.2017
……………………………………………………………………….
.
 
“Công binh được gọi là một ngành trong Quân lực Việt Nam Cộng hòa, trực thuộc hệ thống điều hành của Tổng cục Tiếp vận, dưới sự chỉ huy tổng quát của Bộ Tổng Tham mưu. Công binh được thành lập trong Quân đội với các chức năng: Chiến đấu, Kiến tạo, Yểm trợ và Tạo tác. Ban đầu được gọi là Nha Công binh, sau đổi tên và nâng cấp lên thành Cục Công binh. Ngành Công binh đã tồn tại cùng Quân lực Việt Nam Cộng hòa với thời gian từ năm 1951 đến tháng 4 năm 1975.
Theo nhu cầu phải có trong Quân đội, ngành Công binh Quân lực Việt Nam Cộng hòa được thành lập vào tháng 9 năm 1951. Tính đến tháng 8 năm 1952 có tất cả 6 Đại đội Yểm trợ cho 4 Quân khu.
Năm 1953, ngành Tiếp liệu Công binh thành hình với Nha Vật liệu Công binh Trung ương và Sở Vật liệu Công binh Quân khu để phụ trách công tác tiếp liệu và sửa chữa quân cụ của Công binh. Thời gian này các Đại đội Công binh được biến cải thành các Tiểu đoàn Công binh chiến đấu.
Năm 1955, Bộ chỉ huy Công binh được thành lập, kể cả một Trường Huấn luyện & Đào tạo Công binh. Các Sở Vật liệu Công binh được đặt dưới quyền chỉ huy của Bộ chỉ huy Công binh. Ngành Công thự Tạo tác vẫn hoạt động riêng.
Khi ngành Tiếp vận được cải tổ với sự thành lập các Bộ chỉ huy Tiếp vận Vùng, các Tiểu đoàn Yểm trợ Công binh cũng được thành lập để yểm trợ cho các vùng liên hệ.
 
 
ĐỪNG QUÊN 
“VĨ ĐẠI” XÍU XIU, 
ĐẠI ĐỒNG!
*
Cảm tác nhân đọc ĐA HIỆU số 105/2015
*
 “Tuổi nào tình nấy” thưa em
Hom hem, mắt kém? Lèm nhèm càng hay!
Chung chăn, được đắp ngày ngày
Vẫn hơn một thuở đi đày mọt gông:
Nhìn đâu cũng đỏ chập chồng
Ước sao khuất mắt không trông thấy gì
Đổi ngôi một bọn ngu si
Chỉ mong tuẫn tiết cấp kỳ cho xong!
 
Tự do: giờ được thong dong
Em đừng than vãn, ước mong thêm nhiều.
Thương nhau, được phép nâng niu
Ốm đau được phép dắt dìu, tưng tiu
Cần chi “vĩ đại” xíu xiu
Chốn nào cũng chẳng phẳng phiu: đại đồng!
 
Ý Nga, 16-10-2015

Thanh Huyền K.19

Nhớ Nhau

Nơi tôi ở một bình nguyên nho nhỏ

Khu dân cư về Phố chợ không xa

Nối tiếp nhau những con lộ đầy hoa

Luôn khoe sắc trên giòng sông tươi thắm

Không ghế đá bên bờ sông thanh vắng

Tôi thẫn thời theo giòng nước lặng trôi

Mà đầu óc suy nghĩ về cuộc đời

Ngày bọn tôi gạt nước mắt chia phôi…

 

Phà Năng Gù miệt mài qua lại bến

Chuyển đoàn quân chưa biết sẽ về đâu

Và phút cuối trong nước mắt nhìn nhau

Ðơn vị rã! Ôi … Lệnh hàng nghiệt ngã!

 

Tuy ngày nay đời không còn vất vả

Chuyện thời trai lại cũng đã qua rồi

Nhưng quê hương và bạn hữu chung thời

Còn sống cảnh “cả đời trong tủi hận”!

 

Bạn hữu ơi! Vì Non Sông thời vận

Mình xa nhau nhưng huynh đệ là tình!

Vì Tổ Quốc mình đều đã hy sinh

Thì “… chi binh” luôn là Tình Vĩnh Cửu!

 

Bên bờ sông chiều chiều tôi di dạo

Nhớ chỉ huy và đồng đội anh em

Ðã sanh tử trên chiến trường quê hương

Và giờ đây mình chia cách đôi đường…

 

Cứ mỗi lần tưởng nhớ “Hận Ðau Thương”

Dù tuổi cao lực cạn chí khó lường

Tôi vẫn muốn dâng lời chào thân ái

Tới bè bạn và chiến hữu thân thương…

 

Thanhhuyềnk19 (Quốc Hận 2017)

More…….

Hàn Thiên Lương

Kính gửi những người Bạn qúy mến, để nhớ mãi ngày đau thương.
HTL
.

Tháng Tư

Tháng tư mưa gió đang sầu
Quê nhà còn khổ nhuốm màu tang thương!
Người người mắt lệ u buồn
Khổ đau lê bước dặm trường bơ vơ!
 
Nước non  xa biệt mịt mờ
Nửa khuya trở giấc thẩn thờ hồn đau.
Thương người hôm sớm dãi dầu
Tảo tần mưa gió mái đầu trắng hoa!
 
Nước non vẫn nước non nhà
Bạo quyền dày xéo dân ta đọa đày.
Gian lao tìm bát cơm đầy
Suốt đời cúi mặt , tháng ngày lặng câm!
 
Con chim hót , con chó sủa ầm
Con người có miệng,ngậm mồm im re!
Sống đời bò ngựa kéo xe
Chao ơi trên búa dưới đe hãi hùng!
 
Dân đen một kiếp lao lung
Người trong ngục tối gông cùm xanh xao!
Công nhân khô cạn máu đào
Bé thơ thiếu sữa khóc gào giữa khuya!
 
Ba mươi tháng tư lại về
Nỗi đau canh cánh hồn quê nghẹn ngào
Cố hương nguyện một gánh sầu
Người đi nay tóc bạc màu lưu vong!
 
Ai ơi nhớ tạc chữ đồng
Gương xưa còn đó…trọn lòng trung kiên
Ngày mai phá bỏ xích xiềng
Quê nhà rực sáng đẹp miền tự do!
 
Hàn Thiên Lương

Đừng Hỏi Tao Muốn Gì

Dạo:

        Xưng danh tỵ nạn với đời,

Mà ngày Quốc Hận sao người muốn quên?

Cóc cuối tuần:

   Đừng Hỏi Tao Muốn Gì

           (Thay lời một người công dân VNCH

          còn bị kẹt lại trong địa ngục trần gian)

Hỡi thằng bạn xưa cùng tao chung lối,

Sớm vượt biên, giờ trôi nổi phương nao,

Cám ơn mày vẫn còn nhớ đến tao,

Và gửi tới cho nhau lời thăm hỏi.

Trong thư mày có nói,

Mày biết tao nghèo đói bấy lâu nay,

Nên muốn gì thì cứ bảo mày hay,

Chuyến về tới, mày “ra tay tế độ”.

Nhưng tao đã quen sống đời gian khổ,

Như những người cùng cảnh ngộ quanh tao.

Đừng hỏi tao chuyện mong muốn ước ao,

Tao lết được bữa nào hay bữa nấy.

Tuy nhiên nếu mày chí tình muốn vậy,

Tao đành xin tạm quấy quá đôi lời,

Dẫu biết rằng chỉ nói để mà chơi,

Còn triển vọng, có chăng Trời mới biết.

Điều tao muốn cũng là điều dân Việt

Bấy lâu nay vẫn tha thiết mong cầu,

Kể từ khi tai ách giáng lên đầu,

Cả đất nước chìm sâu trong khổ hạn.

                *  *  *

Tao muốn thấy lũ cầm quyền khốn nạn

Cùng tập đoàn Cộng sản chóng tiêu tan.

Chỉ thế này thì dân tộc Việt Nam

Mới cứu được giang san từ tay Chệt.

Tao không muốn người mang dòng máu Việt,

Khi đi xa bị khinh miệt coi thường,

Cũng chỉ vì thói trộm cắp bất lương,

Sau mấy chục năm trường quen gian dối.

Tao không muốn phải đau lòng mà nói,

Dân mình không còn biết tới lương tri,

Sống tham lam, xảo trá với bất nghì,

Nhác thấy lợi, hè thi nhau giành giật.

Tao không muốn thấy người dân chân chất,

Bị bạo quyền cướp mất chỗ dung thân,

Từ quê xa lê lết đến mòn chân,

Lầm hy vọng nhờ ác nhân phân xử.

Tao không muốn thấy hàng ngàn thiếu nữ,

Tuổi thanh xuân vừa nở nụ đơm hoa,

Phải bán thân làm nô lệ phương xa,

Để cứu vớt cả nhà đang đói rách.

Tao không muốn trẻ thơ còn cắp sách,

Phải ranh ma luồn lách tựa yêu tinh,

Xoay từng trăm từng chục giúp gia đình,

Mũi chưa sạch đà linh đinh khó nhọc.

Tao không muốn nơi Trung và Đại học,

Chỉ thấy toàn lừa lọc với hư danh,

Bằng cấp ma, chẳng mấy kẻ học hành,

Thầy bà cũng gian manh đồng một hạng.

Tao không muốn nhìn thanh niên trai tráng,

Chốn trà đình tửu quán rúc triền miên,

Chẳng biết gì đến công sức tổ tiên,

Hoặc lo lắng cho tiền đồ đất mẹ.

Tao không muốn thấy người già rơi lệ,

Trên vỉa hè ngồi kể lể kiếm ăn.

Xiết bao nỗi nhọc nhằn

Đang chồng chất lên tấm thân hành khất.

Tao không muốn dân mình mang ác tật,

Vì quanh năm nhiễm độc chất của Tàu,

Để rồi chẳng trước thì sau,

Đường thiên cổ dìu nhau đi lũ lượt.

Tao không muốn nhìn những người yêu nước,

Bị bắt giam, bị tước đoạt nhân quyền,

Bị đồng bào cùng thế giới bỏ quên,

Trong ngục tối ngày đêm ôm uất hận.

Tao mong ước thấy toàn dân nổi giận,

Trẻ dẫn đầu, già chầm chậm theo chân,

Cờ Vàng bay khắp các nẻo xa gần,

Quét sạch hết bầy sát nhân vô loại.

                   *  *  *

Mày chắc nghĩ ước mơ tao rồ dại,

E rằng Trời nghe cũng phải bó tay,

Nên tao xin mày chỉ một điều này,

Dù biết nó sẽ làm mày khóc dở.

Ngày Quốc Hận, tao muốn mày phải nhớ,

Đừng bày trò, viện cớ để ăn chơi,

Ngày đau buồn của dân Việt nơi nơi,

Không phải dịp để vui cười, buôn bán.

Mày vượt biển, trốn bạo quyền Cộng sản,

Thì đừng quên gốc tỵ nạn của mày,

Đừng quay về hưởng thụ với múa may,

Khi đất nước còn trong tay giặc Đỏ.

Quốc Hận luôn còn đó,

Dù lòng người theo gió đổi thay.

              Trần Văn Lương

       Cali, mùa Quốc Hận 2017

Thơ TÂM NGUYÊN

ANH VẪN LÀ ANH

(Thân tặng Quý Chiến Hữu  nhân tháng Tư đen lại về)

Nếu lịch sử lỗi lầm tái diễn

Quân cộng thù, lại nổi giặc điên cuồng

Vẫn thấy anh, trên đầu ngọn sóng

Thân hiên ngang, trấn lũ hung tàn

Tủi nhục đau lòng, bậc mẹ cha

Đứa u mê hãm hại quê nhà

Anh đi cứu vớt hồn sông núi

Nối lại tình người đang cách xa

Bước chân anh, rừng xanh in dấu

Cây lao xao, nghiêng ngả cúi chào

Nắng chiều vàng thêu hoa trên áo

Bóng anh về, in đậm trời cao

Cũng vẫn là anh, màu áo trắng

Đời lênh đênh trên những boong tàu

Biển vì anh, lặng cơn sóng dữ

Đưa thuyền tình êm ả, trôi mau

Bay lượn  vòng rừng sâu núi thẳm

Làn mây trời, quấn quýt bên chân

Ánh mắt em, nhìn lên say đắm

Yêu cánh tàu, nhuộm vạt nắng hồng

Lịch sử như giòng sông vang tiếng

Bên bờ hoa cỏ, mọc thênh thang

Chờ người về xoá cơn quốc nhục

Phất ngọn cờ vàng: anh-vẫn-là-anh…

                                                TÂM NGUYÊN

………………………………………………….

NỖI LÒNG CỦA BIỂN

Hãy đến cùng ta hỡi người yêu Biển!

Vì bên ta có tất cả niềm vui

Xuân sắc ta đây muôn thuở sáng ngời!

Từ buổi bình minh khai thiên lập địa

Sức sống thanh xuân tràn dâng tứ phía

Ta tung hoàng trong suốt cõi thời gian

Không có ta, thiên địa cháy tiêu tan

Mặt trời lửa hoả thiêu toàn thế giới

Ta đã cũ, nhưng muôn đời vẫn mới

Không tuổi già, không bóng chết trùng vây

Ta bức phá gông xiềng Nam Bắc Đông Tây

Thoả mộng giang hồ trăm phương nghìn hướng

Hỡi những ai yêu cuộc đời phiêu lãng

Trên trùng khơi, ta dấn bước theo cùng

Lòng của ta là bát ngát mênh mông

Không biên giới trần gian nào sánh kịp

Sóng lòng ta, luôn trào tuôn liên tiếp

Không phút giây nằm ngơi nghỉ mộng mơ

Linh hồn ta! Ôi náo nức vô bờ!

Đời phải sống! Ta làm nên sức sống!

Hỡi đất nước đang bên bờ thịnh vượng!

Hãy kiêu kỳ được sống mãi bên ta!

Luỹ bọc trường thành: Sóng dữ bao la!

Ngăn cản quân thù xua quân xâm lấn

Hãy reo hò khúc hùng ca xung trận

Đập kẻ thù TAN NÁT tận ngoài khơi

Canh thức đêm ngày không phút nghỉ ngơi

Mà giữ lấy mảnh giang sơn hùng tráng

Hãy bủa lưới ra khơi một ngày sáng lạng

Lòng mang theo niềm hy vọng chói loà

Khắp nơi tưng bừng tiếng hát câu ca

Đời vui sướng vì có ta: no ấm

Ôi! Sẽ hết và ngày vui cũng mất

Nếu một ngày mai biển cả giận tràn

Trên bến bờ nầy, vắng bóng người thân!!!

                                                             TÂM NGUYÊN

More.……………..

Thơ Ý Nga

VỊT HAY GÀ?

Tôi chỉ chống những “Vịt, Gà Áo Gấm”

Về ăn chơi với Việt Cộng, Việt gian

Khoe giàu sang trước thảm cảnh nghèo nàn

Vui lệch đất, ăn nghiêng trời chơi Tết.

Không cứu sống muôn dân “đang dẫy chết”

Toàn bày trò hưởng thụ thật no say

Đẽo chỗ kia, rồi gọt dũa chỗ này

Chúng hại chết những người còn sống sót.

Ý Nga

MỪNG XUÂN?

Biển không lặng làm sao yên ngọn sóng?

Gian, lắm tiền: cấu kết đảng có quyền

Cả ba miền lão luyện cướp luân phiên

Trên đảng nghiến, dưới giặc gầm khoe miệng.

Đã lộ diện: Tàu tràn rừng, núi, biển,

Khắp bưng biền, giặc như kiến, an nhiên

Dân buồn phiền trước vận nước đảo điên

Đảng vẽ chuyện “Mừng Xuân!” ru dân ngủ!

Ý Nga

AI CHÊ MẶC NGƯỜI!

Dùng từ tâm mà sống!

Cuộc đời sẽ bình an

Trong nước: trăng là bóng

Cố vớt là hại thân!

Người hả hê, hân hoan

Phải đâu hoàn toàn xấu!

Chị não nề, khờ khạo

Cũng không xấu hoàn toàn!

Lấy lòng nhân làm chuẩn

Từng phần vui toàn phần

Gieo trồng và nhả phấn

Tô đẹp đoạn đường trần!

Ý Nga

AI SẼ LO CHO DÂN?

Cao lương mỹ vị đảng bày mỗi bữa

Thanh niên: chích, lắc, ra đường ăn mày

Dân yêu nước: tỉnh, đảng vẫn say say

Thi đua lọc lừa, sống thừa thối rửa

Ý Nga

NHÌN LẠI

Tủ thờ đem chụm củi

No nê hóa đói meo

Nhà lầu thành chuồng heo

Hương gì thơm không thúi?

Đập đồ cổ, đổ đồ nhôm

Ăn chơi gì cũng “ôm”

Công trình toàn “rút ruột”

Vào: vơ, vét, cuốn, gom…

Tươm tất thành xập xệ

Đảng toàn khen. Dân chê!

Bóng đêm trùm thảm thê

Giặc thù thêm oai vệ!

Cái gì chẳng hóa tệ?

“Hân hoan” trong não nề

“Hoan hô” hẵn hả hê?

Hơn bốn mươi năm thế.

Ý Nga

EM NHẮC GÌ ANH?

Mồng Hai Tết em nhắc gì anh nhớ?

Nhắc Quê Nhà trong biển loạn bên kia,

Nhắc dân ta đang chết dở kia kìa,

Hay nhắc nhớ: Việt Nam trong biền lửa?

Ý Nga

SỢ GIÀ HẾT DUYÊN?

Tuổi già, sức yếu đi đôi

Cả trăm nhõng nhẽo lôi thôi kia, này

Tóc thưa nhường bệnh hoạn dày

Đêm đêm thức trắng nên ngày đen thui

Mẹ buồn, nhìn cháu reo vui

Tạm quên cay đắng, ngọt bùi góp chung

Ý Nga

TẾT NÀY NHỚ TẾT NÀO

Má mua đầu chợ vải nâu

Đem sang cuối chợ bán mau tay, truyền:

-Con mua ký gạo mau lên!

Chạy nhanh về nấu cháo liền! Dỗ em!

*

Múc cho tụi nhỏ mà thèm

Chúng ăn chẳng đủ, hom hem ngồi chờ

Xuân xưa tưởng đã là mơ

Tại sao vẫn nhớ bây giờ? Lạ ghê!

*

Tết này ai được no nê?

Ai đem máu bán? Ai về ăn chơi?

Ý Nga

ĐỒNG BỆNH TƯƠNG LÂN!

Anh ho thì em mất ngủ,

Em ho làm anh giật mình,

Đêm dài cùng mang tội tình

Cảm này quả là thông cảm!

Ý Nga

AI DỪNG ĐƯỢC THỜI GIAN?

Đồng hồ? Cũng chẳng thể dừng!

Thời gian cứ chạy thẳng thừng không ngưng

Cho dù bóng tối, sáng trưng

Không hề có chuyện ngập ngừng, dửng dưng

Cho dù trời đất không ưng

Thời gian chẳng đứng, không từng đợi ai.

Ý Nga

SUỐI NGUỒN TƯƠI TRẺ:

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/12/chum-tho-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/05/trang-tho-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/08/trang-tho-y-nga-ngay-882016.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/11/tuong-niem-thi-si-bui-giang-tho-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/09/trang-tho-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/02/khai-but-tho-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/05/tho-ve-me-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/03/luc-bat-nghi-chum-tho-luc-bat.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/05/toc-em-trong-gio-tho-nghi.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/03/chum-tho-tinh-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/02/le-tinh-yeu-tho-nghi.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/05/tho-ve-me-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.com/2015/03/chum-tho-y-nga_30.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2015/03/chum-tho-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/03/luc-bat-nghi-chum-tho-luc-bat.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/03/chum-tho-tinh-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/02/le-tinh-yeu-tho-nghi.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/02/khai-but-tho-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/01/chum-tho-nghi.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/05/tho-ve-me-y-nga.html

http://nhinrabonphuong.blogspot.ca/2016/05/ngo-chieu-truyen-ngan-cua-y-nga-va-anh.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/05/tho-ve-me-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/03/luc-bat-nghi-chum-tho-luc-bat.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/03/chum-tho-tinh-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/02/le-tinh-yeu-tho-nghi.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/02/khai-but-tho-y-nga.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/01/chum-tho-nghi.html

http://suoinguontuoitre.blogspot.ca/2016/05/tho-ve-me-y-nga.html

 

CẢM ƠN NGƯỜI…

Xưa nước tôi có trăm nòi giống Việt,

Cùng chia nhau hùng cứ một phương…

Nơi phía nam dòng sông Dương Tử, (1)

Nhiều văn minh Việt tộc… sống kiên cường ! (2)

 

Thưở dựng nước Càn Khôn mở hội,

Động Đình Hồ hun đúc duyên tơ.  (3)

Lạc Long Quân Rồng Thiêng một cõi,

Sánh đôi cùng Tiên Nữ Âu Cơ !

 

Tình thắm đượm hương nồng lửa bén,

Huyết Tiên Long nở bọc trăm con.

Cùng đưa nhau lên non xuống biển,

Dựng cơ đồ… chung một tấm lòng son !

 

Rồi phương Bắc giặc thù luôn lấn chiếm,

Di về Nam gìn giữ giống Rồng Tiên.

Trải mấy ngàn năm vạn lần nguy biến,

Vẫn oai hùng ngạo nghễ một trời riêng !

 

Tổ tiên tôi bao ảnh hình gắn bó,

Tiếng Đồng Bào một bọc… mẹ cha chung.

Tổ tiên tôi biết bao đời khốn khó,

Chống ngoại xâm nối chí đức vua Hùng !

 

Giờ phương Nam đất hình cong chữ S,

Là quê hương dân Việt sống bình yên…

Nhưng cương quyết chống giặc thù truyền kiếp,

Giữ vẹn muôn đời… Tổ Quốc thiêng liêng !

 

Thế mà nay tôi lại đành mất nước,

Bước lạc loài ôm một mối hờn căm.

Cả Việt Nam… giờ tang thương cùng cực,

Sống đọa đày… ôi địa ngục trần gian !

 

Tại vì đâu một giống nòi bất khuất ?

Tại vì đâu chung một nỗi lầm than !

Hồn núi sông cũng nghẹn ngào u uất,

Cùng anh linh Tổ Quốc ngậm ngùi thương !

 

Đồng bào tôi kẻ tù đày cải tạo,

Lịm dần theo đói khổ giữa cùm gông.

Kẻ vượt biên vùi thây nơi hải đảo,

Hay chôn vào miệng cá… xác trôi sông !

 

Ôi đau đớn cả triệu người chết thảm,

Chết bụi bờ nơi núi thẳm rừng hoang,

Chết hãi kinh mắt trừng lên hận oán,

Bởi lũ bạo tàn… Hải Tặc Thái Lan !

 

Và còn nữa… các người ơi còn nữa…

Đồng bao tôi đã dùng lửa thiêu mình,

Đuốc tự do thắp bằng xương thịt đó,

Thấy cùng chăng… hỡi thế giới văn minh ?!

 

Tại vì ai mà ngập trời khốn khổ ?

Tại vì ai mà máu đổ thây phơi ?

Tại lũ vong nô theo bầy quỷ đỏ,

Đem Mác-Lê về hủy diệt giống nòi !

 

Bạn có biết quê hương tôi tang tóc ?

Người dân nghèo còn mang ách ngựa trâu !

Tù ngục mở ra nhiều hơn trường học,

Thảm thương thay trời đất cũng rưng sầu !

 

Tôi đâu muốn làm người dân mất nước,

Bạn vàng ơi !  Người bạn mắt màu xanh.

Tôi đâu muốn sống lạc loài lỡ bước,

Phải nương nhờ nơi đất khách phiêu linh !

 

Để chiều Đông thấy chim trời bạt gió,

Lòng thương lòng, thương kiếp sống tha hương.

Để tàn thu lá vàng rơi đây đó…

Tưởng hồn quê réo gọi Đỗ Quyên buồn !  (4)

 

Tôi đâu muốn làm người không Tổ Quốc,

Lấy đất người chôn liệm xác này đây.

Để đêm trăng hiện hình thành chim cuốc,

Kêu não nề thống thiết nỗi bi ai !!

 

Để hồn linh vật vờ nơi xứ lạ,

Mỗi hoàng hôn khắc khoải ngắm mây Tần,  (5)

Để sầu theo gió đầu Xuân hay cuối Hạ,

Nắm tàn xương chưa hết kiếp gian truân !

 

Xin hãy hiểu đồng bào tôi đang sống,

Dầu tha phương nơi góc bể chân trời.

Cũng hướng lòng son chung bầu máu nóng,

Hẹn ngày về đất Mẹ… dẫu xa khơi !

 

Xin bạn hiểu với bốn ngàn năm nước Việt,

Đồng bào tôi dẫu sống cảnh lưu vong.

Cũng có trái tim chứa tình yêu bất diệt,

Yêu giống nòi nơi mảnh đất tạm dung !

 

Cảm ơn nhé… bạn vàng không huyết thống,

Khác mầu da nhưng chung chí quật cường.

Dân nước tôi vì lầm than nòi giống,

Cám ơn người… cho một chỗ tựa nương !

 

Hẹn ngày mai quê hương tôi ngời sáng,

Sạch bóng quân thù… lũ giặc cuồng ngông.

Xin mời anh, mời em, mời tất cả,

Về Việt Nam trong hạnh phúc khôn cùng !…

 
                   Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân
 
Ghi Chú :
1 – Sông Dương Tử còn gọi là sông Trường Giang bên Tàu.
2 – Nhiều bộ tộc Việt sớm văn minh đã biết trồng lúa nước, biết đúc
      đồng thau như Trống Đồng Đông Sơn, và bộ tộc Việt Thường còn
      biết làm Lịch khoảng nhiều ngàn năm trước Công Nguyên để biết
      thời gian gieo trồng gặt hái mùa màng.
3 – Động Đình Hồ nằm về phía Nam sông Dương Tử coi như đất tổ của dân Bách Việt.
4 – Đỗ Quyên còn gọi là chim Quốc hay chim Cuốc có tiếng kêu não
      nuột. Trong văn chương VN, người ta thường dùng tiếng kêu của
      chim Quốc này để diễn tả tâm sự của kẻ mất nước.
5 –  Trong văn chương VN, người ta cũng hay dùng chữ mây Tần này để chỉ về quê Mẹ hay là nhớ Mẹ.

Hai Ngọn Sóng

Con sóng nhỏ nghìn năm ôm buồn tủi..
Sao đời mình bé bỏng chẳng bằng ai!
Nên thầm lặng sóng đi, về thui thủi 
” Kiếp đời ta.. có lẽ.. đã an bài? “
 
Một sớm nao sóng mơn man tìm đến
Miền khơi xa trò chuyện với trùng dương
– Sao lạ thế, thân anh không bờ bến
Phận tôi hoài trong nhỏ nhắn, thê lương?
 
Con sóng lớn xoa đầu cười sóng nhỏ
Này, phải chăng vì nghĩ thế em buồn?
Em nhìn lại thân chúng mình sẽ rõ 
Ta và em, hai giọt nước chung nguồn.
 
Trong bản thể mình nào đâu to, nhỏ
Không thấp, cao, không giàu, khó, chia phân
Em thấy khác vì nhìn.. trên ” cái vỏ ”
Rồi buồn, vui, rồi biên giới, cách ngăn!
 
Em nhìn kỹ, trong em là ta đó
Và trong ta, có cả cuộc đời em.
Mình vốn dĩ trong nhau từ muôn thuở 
Cách xa vì xây đố kỵ, hờn ghen..
 
Con sóng nhỏ cúi đầu cười bẽn lẽn..
Bao nỗi niềm sương khói tận trùng khơi.
Rồi bất chợt vỡ tan hòa trong biển
Hai Sóng từ hôm đó một tên thôi…
.
Như Nhiên (T T Tuệ)  – Thiền biển – California

Nhớ Bạn Hiền…

HQ. Nguyễn Hùng Sơn, nguyên cựu SVSQ/HQ, tài nguyên Khóa 21 SQHQ. Tốt nghiệp Khóa 1 Đặc Biệt Sĩ Quan Hải quân Nha Trang. Đơn vịcuối cùng: Tuần Dương Hạm HQ.2. Hiện là một Họa sĩ có nhiều tranh vẽ sơn dầu nổi tiếng. (Sẽ post phòng tranh của Nguyễn Hùng Sơn nay mai)

Nhớ Bạn Hiền…

Bớ mấy anh thủy thủ già,
Tết này có gì lạ
Xỉn, đang nằm nhà ?
Hay đã ra chợ “ngắm hoa” ?

Mới đó mà đã 40 năm rồi hả?
Chuyện trùng khơi thuở ấy đã mù xa
Mong mấy cha vẫn còn sức la cà ?!
Cũng còn thích lai rai ba ngày Tết

Xuân biệt xứ có gì vui làm Tết ?
Rảnh qua chơi mình kết bậy một phen
Hủ dưa chua với con mực nướng mềm
Nhai lắp bắp rồi dzô ly chất ấm

Tui còn đây chút chất cay nồng thắm
Nhớ bạn hiền, nên ngồi ngẩm chuyện mình
Tết năm xưa, tình huynh đệ chi binh
Giữa biển cả hoặc rừng đêm… mình “đụng” Tết !

30 năm chiến tranh rồi cũng hết
Thằng về vườn, đứa làm ruộng sinh nhai
Người vong thân, kẻ biệt xứ lạc loài
Chàng lính thủy cố quên đi đời biển cả !

Bớ mấy anh thủy thủ già!
Mấy cha có tiếc đời biển cả ?
Tiếc một thời tuổi trẻ mất mùa Xuân ?
Có nhớ trời xanh và chim biển tung hoành

Nhớ gió muối và con tàu lướt sóng ?
Còn lại đây chút chất cay nồng ấm
Tết đến rồi, mình cụng chén nhắc chuyện xưa!
Làm chút mồi, hớp tí rượu, cù cưa

Bốn mươi năm vẫn còn đón Giao Thừa
Nhưng năm mới chờ hoài chưa thấy đến
Còn nửa xị thôi cưa đôi … đầy chén
Hớp quan san nghe đắng chát tim gan

Nhớ biển xưa, nâng chén nuốt bàng hoàng
Uống đất nước quê hương còn trôi nổi
Nghẹn nhiều lắm biết bao điều muốn nói
Giữa mênh mông phẩn uất vỗ cuồng phong

Cạn ly này ta thấy tàu nghiêng ngả
Rót thêm đi say ngất ngưỏng trùng khơi
Bốn mươi năm xa xứ quá đủ rồi
Cứ mỗi Tết đếm lại còn mấy đứa ?

Này mấy anh thủy thủ già
Còn quăng nỗi dây mồi không hả ?
Dây mũi xong, dây lái kéo lẹ qua
Cột cho chắc rồi đi bờ đón Tết…

HQ/21/1ĐB . Nguyễn Hùng Sơn